BÔNG HOA TRÊN TUYẾN LỬA
Câu chuyện kể về nữ Thanh niên xung phong Nguyễn Thị Liên – một cô gái tuổi mười tám đã dành trọn tuổi thanh xuân cho những tuyến đường vận tải chiến lược. Giữa mưa bom bão đạn, chị vẫn lạc quan, dũng cảm và sẵn sàng hy sinh để bảo đảm mạch máu giao thông phục vụ tiền tuyến.
Mỗi lần nhìn thấy những con đường rộng mở, xe cộ nối đuôi nhau qua lại trong yên bình, bà Lê Thị Hạnh lại nhớ đến người đồng đội năm xưa của mình – Nguyễn Thị Liên.
Năm 1972, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, Liên tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong.
Ngày lên đường, cô gái mười tám tuổi chỉ mang theo vài bộ quần áo, một cuốn sổ tay nhỏ và lời dặn của mẹ:
"Con hãy sống xứng đáng với tuổi trẻ của mình."
Tại đơn vị, nhiệm vụ của Liên và đồng đội là san lấp hố bom, sửa đường, dẫn xe qua các trọng điểm bị đánh phá.
Đó là công việc vô cùng nguy hiểm.
Bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào.
Nhưng điều khiến mọi người yêu quý Liên chính là sự lạc quan.
Mỗi tối sau giờ làm việc, cô thường hát những bài ca cách mạng để động viên đồng đội.
Tiếng hát của Liên vang lên giữa núi rừng như tiếp thêm sức mạnh cho mọi người.
Một đêm mưa tháng tám, đơn vị nhận được tin báo một đoạn đường huyết mạch vừa bị bom đánh phá nặng nề.
Nếu không sửa chữa kịp thời, đoàn xe vận tải chở lương thực và thuốc men sẽ không thể tiếp tục hành trình.
Ngay trong đêm, cả đơn vị lên đường.
Dưới ánh đèn dầu được che kín, mọi người khẩn trương làm việc.
Đất đá ngổn ngang.
Bùn đất ngập đến mắt cá chân.
Thế nhưng không ai dừng tay.
Khi công việc gần hoàn thành, máy bay địch bất ngờ quay lại.
Tiếng còi báo động vang lên.
Mọi người nhanh chóng tìm nơi ẩn nấp.
Giữa lúc ấy, Liên phát hiện một đồng đội bị thương chưa kịp di chuyển khỏi khu vực nguy hiểm.
Không chút do dự, cô lao tới kéo đồng đội ra khỏi vị trí vừa bị đánh phá.
Người đồng đội được cứu sống.
Nhưng Liên đã bị thương nặng.
Trong những phút cuối cùng, cô vẫn nắm chặt tay đồng đội và nói:
"Đừng lo cho mình... hãy giữ cho con đường luôn thông suốt..."
Đó là những lời cuối cùng của cô gái tuổi mười tám.
Ngày hôm sau, đoàn xe tiếp tế vẫn vượt qua đoạn đường ấy để tiếp tục hành trình ra tiền tuyến.
Không ai trong số những người lái xe biết rằng phía sau con đường an toàn ấy là sự hy sinh của một nữ Thanh niên xung phong trẻ tuổi.
Hơn năm mươi năm đã trôi qua.
Bà Hạnh vẫn giữ tấm ảnh chụp chung với Liên như một báu vật.
Mỗi lần kể lại câu chuyện, bà đều xúc động:
"Liên không chỉ là đồng đội của tôi. Liên là hình ảnh của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sống đẹp, sống có lý tưởng và sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc."
Ngày nay, những con đường năm xưa đã trở thành những tuyến giao thông hiện đại.
Nhưng ký ức về những người Thanh niên xung phong vẫn còn sống mãi trong lòng nhân dân.
Họ là những bông hoa đẹp nhất của thời hoa lửa.



