BÔNG HỒNG GAI
Bà Đặng Thị Nguyệt (Cựu đội viên TNXP C92, Phường Thượng Lý)
Bà Nguyệt thường ngồi ở quán nước nhỏ dưới gốc phượng già ven đường Thượng Lý. Người ta chỉ thấy bà là một cụ bà hiền hậu, nhưng ít ai biết bà từng là "bông hồng gai" của đội thanh niên xung phong chuyên san lấp hố bom trên đường tàu ga Thượng Lý. Năm 1972, khi ga tàu bị đánh phá tàn khốc, Nguyệt cùng các chị em trong đội thức trắng đêm để bốc dỡ lương thực và nối lại mạch máu giao thông. Ký ức đau đớn nhất trong bà là hình ảnh người bạn cùng tổ tên Liên. Đêm ấy, dưới ánh sáng leo lét của đèn bão, Liên đang viết dở bức thư gửi về cho mẹ ở quê, kể rằng mình vừa được phát một chiếc áo mới. Đột ngột, báo động rú vang. Một đợt oanh tạc bất ngờ khiến căn hầm trú tạm đổ sập. Khi bà Nguyệt đào được Liên lên, đôi tay cô gái trẻ vẫn còn nắm chặt mảnh giấy nhăn nhúm đẫm bùn đất. Sau ngày hòa bình, bà Nguyệt không lập gia đình ngay. Bà dành cả tuổi thanh xuân để đi tìm mộ đồng đội và chăm sóc cho mẹ của Liên như mẹ ruột. Bà bảo, thời hoa lửa của bà không chỉ có tiếng súng, mà có cả những lời hứa lặng lẽ giữa những hố bom. Mỗi độ tháng Tư về, khi hoa phượng bắt đầu thắp lửa trên phố phường Hồng Bàng, bà lại mang bức thư năm cũ ra đọc lại, như để sưởi ấm cho một linh hồn đã mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi.



