BÔNG HỒNG GAI QUÊ LÚA – NỮ TƯỚNG TAY KHÔNG BẮT GIẶC
Người ta thường ví phụ nữ Việt Nam như những nhành liễu yếu đào tơ, nhưng lịch sử giữ nước đã chứng minh rằng, khi giặc đến nhà, những nhành liễu ấy có thể hóa thành những thanh gươm sắc bén nhất. Tại vùng quê lúa Thái Bình mênh mông bạt ngàn, hình ảnh nữ du kích Nguyễn Thị Chiên với chiến công "tay không bắt giặc" đã làm khiếp vía những đội quân viễn chinh Pháp, trở thành biểu tượng cho nghệ thuật chiến tranh nhân dân độc đáo của dân tộc ta.
Sinh ra trong một gia đình bần nông, lớn lên giữa nạn đói khủng khiếp năm 1945, tuổi thơ của Nguyễn Thị Chiên là những ngày chăn trâu cắt cỏ, đi ở đợ vất vả cực nhọc. Nỗi oán hận giai cấp bóc lột và lòng căm thù giặc ngoại xâm đã nung nấu trong lòng cô gái trẻ ý chí phản kháng mãnh liệt. Năm 1946, khi tiếng súng kháng chiến toàn quốc bùng nổ, Nguyễn Thị Chiên đã tình nguyện tham gia đội du kích xã Tán Thuật. Với thân hình nhỏ nhắn nhưng cực kỳ nhanh nhẹn và thông minh, chị nhanh chóng trở thành một chỉ huy du kích xuất sắc.
Chiến công làm nên huyền thoại của Nguyễn Thị Chiên chính là sự mưu trí và quả cảm đến mức khó tin trong việc tay không tước vũ khí địch. Đầu năm 1950, trong một lần đi làm nhiệm vụ, chị phát hiện một tiểu đội lính Pháp đang đi càn vào làng. Không có súng trong tay, nhưng với lợi thế thông thuộc địa hình, chị bí mật luồn lách qua các bụi tre, áp sát tên lính đi tụt lại phía sau. Bằng một động tác dứt khoát, chị quật ngã tên lính to con, tước ngay khẩu súng trường và dùng chính khẩu súng đó để uy hiếp, bắt sống hắn. Sự việc lặp lại nhiều lần đến mức lính Pháp trong vùng chỉ cần nghe tên "cô Chiên du kích" là đã thấy gáy mình lạnh toát.
Không chỉ mưu trí trong chiến đấu, Nguyễn Thị Chiên còn bộc lộ khí tiết kiên trung của một người Cộng sản khi rơi vào tay giặc. Tháng 4 năm 1950, do bị chỉ điểm, chị bị địch bắt. Chúng đưa chị về bốt bốt bốt Đình Phùng, dùng những hình phạt tàn độc nhất: đổ nước xà phòng vào mũi, kẹp điện vào người, dùng dây thép gai quất nát da thịt. Đau đớn đến lịm đi tỉnh lại nhiều lần, nhưng mỗi lần mở mắt ra, câu trả lời duy nhất của chị dội thẳng vào mặt những tên cai ngục là: "Tao không biết! Tao không có gì để khai!". Bất lực trước một ý chí sắt đá, sau ba tháng rưỡi giam cầm, địch đành phải thả chị ra.
Trở về với đồng đội, vết thương chưa kịp lành, chị lại tiếp tục cầm súng, chỉ huy đội du kích Tán Thuật đánh hàng chục trận, phá tan nhiều đồn bốt, biến làng quê mình thành một "làng kháng chiến" bất khả xâm phạm. Những rặng tre, ụ đất dưới sự chỉ huy của chị đều biến thành pháo đài. Đại hội Anh hùng Chiến sĩ thi đua Toàn quốc năm 1952 đã vinh danh chị là Nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Hòa bình lập lại, người nữ anh hùng ấy cất khẩu súng, trở về với cuộc sống đời thường, tiếp tục cống hiến trong công cuộc xây dựng đất nước. Câu chuyện về Nguyễn Thị Chiên – "bông hồng gai quê lúa" – không chỉ là niềm tự hào của người dân Thái Bình mà còn là một tượng đài về trí thông minh, lòng dũng cảm và khí phách kiên trung của người phụ nữ Việt Nam trong thời đại Hồ Chí Minh.



