Anh hùng Lực lượng vũ trang

BÔNG HỒNG GAN DẠ VÀ KHẨU PHÁO CỐI GIỮA NỘI ĐÔ SÀI GÒN: NỮ BIỆT ĐỘNG NGUYỄN THỊ BÍCH NGA (MINH NGA)

Cần Thơ14/08/2026Lê Thị Thanh Vân ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÔNG HỒNG GAN DẠ VÀ KHẨU PHÁO CỐI GIỮA NỘI ĐÔ SÀI GÒN: NỮ BIỆT ĐỘNG NGUYỄN THỊ BÍCH NGA (MINH NGA)

Trong những trang sử hào hùng của Biệt động Sài Gòn - Gia Định, bên cạnh những trận đánh úp bằng súng ngắn, thuốc nổ, còn có một chiến công độc nhất vô nhị: dùng súng cối pháo kích ngay giữa lòng đô thị. Người nữ pháo thủ gan dạ dệt nên huyền thoại ấy chính là bà Nguyễn Thị Bích Nga (còn gọi là Minh Nga). Bằng tinh thần thép ngoan cường, bà không chỉ cùng đồng đội thực hiện trận đánh chấn động vào đầu não quân đội Mỹ mà còn kiên trung giữ vững khí tiết suốt 7 năm ròng rã trong lao tù ngột ngạt của kẻ thù.

Bà Nguyễn Thị Bích Nga sinh năm 1951 tại mảnh đất rực lửa chiến tranh Đức Phổ, Quảng Ngãi. Vừa tròn một tuổi, bà được một gia đình hiếm muộn nhận nuôi. Lòng căm thù giặc sớm nhen nhóm trong tâm hồn cô bé lớp 3 khi chứng kiến lính Ngụy s.á.t h.ạ.i một thanh niên rồi kéo x.á.c giữa sân trường để răn đe học sinh.

Năm 12 tuổi, bà theo mẹ nuôi vào Sài Gòn, làm nghề giúp việc cho một gia đình khá giả. Tại đây, bước ngoặt cuộc đời mở ra khi bà vô tình phát hiện bức thư chúc Tết Bác Hồ của chủ nhà. Biết đây là cơ sở cách mạng, cô bé Nga tha thiết xin đi chống Mỹ và được tổ chức chấp thuận.

Từ tháng 2 đến tháng 8 năm 1966, bà được đưa đi đào tạo tại Trường Quân sự T44 (nay là Trường Quân sự Quân khu 7). Dù là phận nữ nhi, cô gái 15 tuổi Minh Nga lại say mê các môn kỹ thuật quân sự nặng nề: đặc công, công binh, pháo binh và bộ binh. Vượt qua những bài tập khắc nghiệt như lội bùn sâu, vượt tường cao, chui qua 5 lớp hàng rào gai góc bí mật, bà xuất sắc trở thành học viên nữ duy nhất đạt thành tích tối ưu. Sau một thời gian ngắn hoạt động tại Ban Quân báo Biệt động Sài Gòn (B8), bà tiếp tục tham gia khóa huấn luyện bắn súng cối 60 ly và 82 ly — nền tảng quan trọng biến bà thành một nữ pháo thủ hiếm hoi của lực lượng biệt động thành.

Chiến công lẫy lừng nhất của bà gắn liền với trận đánh vào Sở chỉ huy của tướng Westmoreland (Tổng tư lệnh quân đội Mỹ tại miền Nam Việt Nam) vào mùng 5 Tết Đinh Mùi (13/2/1967). Được giao nhiệm vụ làm pháo thủ dự bị, bà cùng một nam đồng chí đóng giả làm một cặp vợ chồng học sinh - sinh viên mới cưới để che mắt địch, bám trụ tại căn nhà số 8/4 đường Vườn Chuối (Quận 3) — nơi sát vách khu nhà ở của cảnh sát Ngụy. Khẩu súng cối được đơn vị vận chuyển từ Củ Chi về, ngụy trang tinh vi trong một khúc gỗ lớn và được nữ chủ nhà âm thầm dùng dao chẻ suốt một tháng trời để đưa xuống hầm bí mật.

Do yêu cầu gọn nhẹ, khẩu súng cối hoàn toàn không có bàn đế, chân dựng hay máy ngắm. Tổ chức đã sáng tạo làm bàn đế bằng gỗ tự chế, đồng thời vẽ sẵn tọa độ góc 75 độ lên bức tường làm thước ngắm, mái nhà được khoét một khoảng trống 1m² để đạn thoát ra. Đúng giờ gieo lệnh, bà cùng đồng đội tiến hành pháo kích. Độ giật kinh hoàng của quả đạn thứ hai khiến bàn đế lún sâu và làm người đồng đội gãy răng, nhưng bà vẫn bình tĩnh xử lý vết thương cho bạn và tiếp tục nạp đạn. Đến quả thứ tư, góc bắn lệch sang đường Pasteur, trúng thẳng vào một xe đi càn của lính Mỹ khiến 16 tên thiệt mạng, 13 tên bị thương; ba quả còn lại găm trúng nóc nhà Sở chỉ huy địch.

Bắn hết 4 quả, trận địa bị lệch hoàn toàn, bà cùng đồng đội cài thuốc nổ C4 hẹn giờ rồi rút lui. Khi vừa ra cửa, đối mặt với hai tên lính hỏi dò, bà mưu trí giả vờ hoảng sợ như một người dân thường để thoát thân an toàn. Khối C4 kích nổ ngay sau đó tiếp tục tiêu diệt một Phó ty Cảnh sát Quận 3 cùng nhiều lính Mỹ và Thủy quân lục chiến khi chúng vào kiểm tra hiện trường.

Tháng 5/1968, dù vừa trải qua trận sốt rét ác tính "thập tử nhất sinh", bà Bích Nga vẫn quyết tâm xin lãnh đạo tham gia trận pháo kích Dinh Độc Lập. Trên đường đi vận chuyển vũ khí tại Bình Chánh, bà và nữ giao liên đi cùng bị địch chặn xe lam bắt giữ. Tại trụ sở, tên chỉ huy trưởng dùng chiến thuật "vừa đấm vừa xoa", dỗ ngọt hứa nuôi ăn học rồi bất ngờ rút s.ú.n.g ngắn gí chặt vào đầu bà đe dọa:

“Mày không nói tao b.ắ.n vỡ sọ”.

Bằng phản xạ nhanh nhạy của một chiến sĩ đặc công, bà thẳng tay gạt phăng khẩu súng của tên chỉ huy rơi xuống đất. Hành động hiên ngang ấy đã mở đầu cho chuỗi ngày 7 năm tù đày gian khổ của bà qua các nhà lao khét tiếng: Bình Thạnh, Thủ Đức, Chí Hòa, Biên Hòa và Côn Đảo.

Trong ngục tù tối tăm, bà cùng các nữ chiến sĩ kiên cường tổ chức sinh hoạt chi bộ Đảng, quyết liệt chống chào cờ địch, không đeo thẻ bài tù binh. Bị giam cầm trong những xà lim chật hẹp, nóng bức đến mức mồ hôi đổ ra "dẻo quẹo như tắm nước đường", mỗi ngày chỉ được chia nửa lít nước sinh hoạt cho 3 người, các bà vẫn nhường nhịn, đùm bọc nhau. Khi tuyệt thực đấu tranh và bị đàn áp bằng vôi bột, hơi cay, bị phơi nắng đến kiệt sức, hay bị ba tên lính kẹp chặt để dùng gậy ba trắc t.r.a t.ấ.n tàn bạo vào lòng bàn chân "đau thấu tận tim", bà Bích Nga vẫn một lòng sắt son, không hé môi nửa lời khai báo.

Ngày 30/4/1975, khi tiếng radio vang lên thông báo Sài Gòn hoàn toàn giải phóng, bà cùng các đồng đội tại nhà tù Côn Đảo đồng loạt nổi dậy khởi nghĩa, tự giải phóng chính mình trước khi tàu Hải quân đón về đất liền. Trở về khi mới 24 tuổi, bà nghẹn ngào vỡ òa trong ngày non sông thống nhất, nhưng cũng không khỏi xót xa cho những đồng đội đã ngã xuống trước bình minh.

Sau chiến tranh, bà được phân công làm công tác hành chính trong ngành xăng dầu và Công ty Vật tư Tổng hợp thuộc UBND TP.HCM. Do sức khỏe suy giảm nghiêm trọng bởi những di chứng tra tấn và bệnh nan y, bà nghỉ hưu sớm vào năm 1993 khi mới 42 tuổi. Hiện tại, dù đã bước sang tuổi xế chiều và đang giữ cương vị Quyền Chủ nhiệm CLB Truyền thống Kháng chiến Khối Biệt động Sài Gòn - Gia Định, bà vẫn miệt mài cống hiến cho công tác gìn giữ lịch sử.

Nỗi trăn trở lớn nhất cuộc đời bà đến nay là dù đã nỗ lực tìm kiếm qua nhiều kênh thông tin, báo đài, bà vẫn chưa thể tìm lại được người anh ruột — người thân duy nhất còn lại của mình. Câu chuyện về lòng gan dạ của bà Bích Nga mãi là một biểu tượng sáng ngời cho tinh thần "Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang" của người phụ nữ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn