"Bông hồng thép" giữa địa ngục trần gian
Câu chuyện kể về cuộc chiến không khoan nhượng của bà Trần Thị Quang Ngọc trong những năm tháng bị giam cầm tại "địa ngục trần gian" Côn Đảo. Dù chịu đủ mọi cực hình tra tấn dã man, bà vẫn giữ vững khí tiết của người cộng sản, biến nhà tù thành trường học cách mạng.
Năm 1968, trong đợt Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân, bà Trần Thị Quang Ngọc bị địch bắt khi đang làm nhiệm vụ giao liên tại Sài Gòn. Sau nhiều tháng tra tấn tại các sở mật thám không thành công, chúng đày bà ra Côn Đảo – nơi được mệnh danh là tận cùng của sự tàn ác.
Khí tiết trong "Chuồng Cọp" Bà Ngọc bị giam tại phân khu "Chuồng Cọp", nơi tù nhân bị hành hạ bằng đủ mọi cách: rắc vôi bột từ trên cao xuống cho loét da thịt, dùng sào nhọn đâm từ trên trần xuống, và bỏ đói khát kéo dài. Bà kể lại rằng, có những lúc khát đến mức phải hứng từng giọt sương đọng trên tường đá để duy trì sự sống.
Tuy nhiên, đòn roi có thể làm nát da thịt nhưng không thể khuất phục được ý chí của người con gái ấy. Bà cùng các chị em trong tù đã tổ chức những cuộc đấu tranh đòi quyền sống, tuyệt thực để phản đối chế độ lao tù khắc nghiệt.
Lớp học dưới ánh trăng Điều kỳ diệu nhất trong câu chuyện của bà là tinh thần học tập không ngừng nghỉ. Trong bóng tối mịt mù của hầm giam, bà và các đồng đội dùng gạch vỡ viết lên nền đá, dạy nhau từ những chữ cái đầu tiên đến những bài học về chính trị, lý tưởng.
Bà nhớ lại:
"Chúng tôi chia nhau từng mẩu tin tức nghe lỏm được từ bên ngoài, hát cho nhau nghe những bài ca cách mạng để át đi tiếng xích xiềng. Ở nơi cái chết cận kề nhất, chúng tôi lại thấy mình sống rực rỡ nhất vì có lý tưởng dẫn đường."
Ngày chiến thắng và sự trở về Sau hiệp định Paris năm 1973, bà được trao trả tự do. Bước ra khỏi cánh cửa nhà tù với cơ thể gầy gò, đầy sẹo, nhưng nụ cười của bà vẫn rạng rỡ như ngày đầu tham gia cách mạng. Bà tiếp tục cống hiến cho công tác hội phụ nữ và giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.
Mỗi khi kể lại chuyện xưa, bà thường nhìn vào đôi bàn tay gầy guộc của mình rồi cười nhẹ: "Vết sẹo này là minh chứng của tình đồng đội, của niềm tin rằng chính nghĩa nhất định sẽ thắng gian tà".



