Bóng hồng thép ngoại giao Việt Nam - Nguyễn Thị Bình
Giữa chiến tranh, có những người cầm súng.
Nhưng cũng có những người ngồi bên bàn đàm phán.
Nguyễn Thị Bình là một trong những người phụ nữ nổi bật nhất trên mặt trận ngoại giao của Việt Nam trong thời kỳ chống Mỹ.
Bà sinh năm 1927 tại Sa Đéc, Đồng Tháp.
Từ khi còn trẻ, bà đã tham gia hoạt động cách mạng.
Bà từng bị bắt và giam giữ.
Sau đó, bà tiếp tục hoạt động và trở thành một nhân vật quan trọng của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam.
Khi Hội nghị Paris về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam diễn ra, Nguyễn Thị Bình là Trưởng đoàn đàm phán của Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam.
Bàn đàm phán ở Paris cách chiến trường Việt Nam hàng nghìn cây số.
Nhưng những gì diễn ra ở đó lại liên quan trực tiếp đến những người đang chiến đấu ngoài mặt trận.
Mỗi cuộc họp kéo dài.
Mỗi tuyên bố đều được cân nhắc.
Mỗi điều khoản đều có ý nghĩa.
Nguyễn Thị Bình xuất hiện với hình ảnh một người phụ nữ Việt Nam bình tĩnh và kiên định.
Bà phải đối diện với những cuộc thương lượng vô cùng phức tạp.
Chiến tranh không chỉ là tiếng súng.
Đôi khi đó còn là cuộc đấu trí kéo dài hàng tháng, hàng năm.
Năm 1973, Hiệp định Paris được ký kết.
Nguyễn Thị Bình là một trong những người ký vào văn kiện lịch sử ấy.
Sau chiến tranh, bà tiếp tục giữ nhiều trọng trách trong Nhà nước.
Nhưng hình ảnh khiến nhiều người nhớ nhất vẫn là người phụ nữ ngồi tại bàn đàm phán Paris.
Một người phụ nữ nhỏ bé giữa những phái đoàn lớn.
Một người đại diện cho một đất nước đang trải qua chiến tranh.
Ngày nay, khi nhìn lại những bức ảnh đen trắng về Hội nghị Paris, người ta có thể thấy những gương mặt nghiêm nghị.
Nhưng phía sau mỗi gương mặt là những năm tháng chiến tranh.
Là những người lính đang ở chiến trường.
Là những gia đình đang chờ đợi.
Là những người mẹ mong con trở về.
Nguyễn Thị Bình hiểu điều đó.
Bởi vậy, ngoại giao cũng là một mặt trận.
Và trên mặt trận ấy, bà đã để lại dấu ấn đặc biệt.
Câu chuyện về Nguyễn Thị Bình nhắc chúng ta rằng trong một cuộc chiến, có nhiều cách để đấu tranh.
Có người chiến đấu trên chiến hào.
Có người làm công tác hậu cần.
Có người cứu chữa thương binh.
Và có người ngồi trước bàn đàm phán để tìm kiếm một con đường kết thúc chiến tranh.
Nguyễn Thị Bình là một trong những người như thế.
Một người phụ nữ đã bước từ chiến trường chính trị đến bàn đàm phán quốc tế.
Và tên tuổi bà trở thành một phần của lịch sử Việt Nam thế kỷ XX.



