Cựu Thanh niên xung phong

“BÓNG HỒNG THÉP” TRÊN ĐƯỜNG 1C HUYỀN THOẠI

Trong dòng chảy ấy, bà Lê Thị Hương tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi mới 16 tuổi. Sinh ra trong gia đình có nhiều người tham gia kháng chiến, tuổi thơ của bà sớm gắn với mất mát và nỗi đau chiến tranh. Chính những ký ức về cảnh gia đình ly tán, mẹ mất sớm vì bệnh tật sau tra tấn của địch đã hun đúc trong bà ý chí lên đường, với khát khao duy nhất: đất nước được hòa bình.

Lâm Đồng14/04/2026Võ Duy Khang (Trường Đại học Đà Lạt)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

16 tuổi ra chiến trường

Những năm 1966, khi tuyến vận tải trên biển bị đánh phá, con đường 1C được khẩn trương hình thành như một “mạch máu” chi viện cho chiến trường Tây Nam Bộ. Tuyến đường này nối tiếp đường Trường Sơn, đi từ Tây Ninh, qua biên giới rồi tỏa về các điểm tiếp nhận đến tận Cà Mau, đảm nhận nhiệm vụ vận chuyển vũ khí, lương thực và đưa đón cán bộ.

Trong dòng chảy ấy, bà Lê Thị Hương tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi mới 16 tuổi. Sinh ra trong gia đình có nhiều người tham gia kháng chiến, tuổi thơ của bà sớm gắn với mất mát và nỗi đau chiến tranh. Chính những ký ức về cảnh gia đình ly tán, mẹ mất sớm vì bệnh tật sau tra tấn của địch đã hun đúc trong bà ý chí lên đường, với khát khao duy nhất: đất nước được hòa bình.

“Bóng hồng thép” trên đường 1C huyền thoại- Ảnh 2.

Bà Hương những ngày đầu tham gia TNXP (ảnh trái) và bên người chồng bộ đội Nguyễn Ngọc Tâm

Sau thời gian huấn luyện, bà được phân về Đại đội Nguyễn Việt Khái 2 phụ trách cung đường vận chuyển từ Campuchia về Hà Tiên, một trong những chặng gian khổ nhất của tuyến 1C. Những chuyến xuồng chở nặng hàng trăm ký gạo, vũ khí len lỏi qua rừng tràm, qua những vùng “lỡ nước, lỡ khô” buộc người đi phải vừa chèo, vừa vác. Trên vai mỗi người luôn là hàng chục ký hàng hóa, lương thực, thuốc men. Gian khổ chồng chất gian khổ: sốt rét rừng, nước phèn, thiếu thốn lương thực, những bữa ăn đạm bạc với rau rừng… nhưng không ai chùn bước.

Vững vàng giữa lằn ranh sinh tử

Dọc tuyến biên giới, đặc biệt tại kênh Vĩnh Tế, lực lượng thanh niên xung phong luôn phải đối mặt với sự truy kích gắt gao. Để tránh bị phát hiện, nhiều khi họ không đi xuồng mà lội qua sông, mang theo vũ khí và hành trang nặng trĩu. Trên đầu là bom đạn rình rập, dưới chân là đỉa và dòng nước dữ, mỗi bước đi đều là thử thách của ý chí và lòng can đảm.

Trong những chuyến vận tải, đơn vị nhiều lần chạm trán biệt kích. Khi bị phục kích bất ngờ, họ sẵn sàng chiến đấu, giữ vững nguyên tắc: thà hy sinh chứ không để lộ bí mật. Những đồng đội đã ngã xuống như anh Tám Ngô, chị Năm Bê, chị Hồng Láng… trở thành ký ức không thể phai mờ trong tâm trí bà Hương.

“Bóng hồng thép” trên đường 1C huyền thoại- Ảnh 3.

Bà Hương ngoài chiến trường những năm 1974

Để bảo toàn lực lượng, tuyến đường 1C không cố định mà liên tục thay đổi, linh hoạt cả đường thủy lẫn đường bộ. Khi một lối đi bị lộ, những con đường mới lại được mở ra giữa rừng sâu, qua kênh rạch, men theo các tuyến lộ khác nhau. Giữa bom B52 rải thảm, giữa những bãi mìn dày đặc, những người trẻ vẫn kiên cường bám đường, giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ bị đứt gãy

Dấu ấn tuổi trẻ thời hoa lửa

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về tuyến đường 1C vẫn còn nguyên vẹn như một biểu tượng của ý chí và lòng quả cảm. Những cô gái, chàng trai tuổi đôi mươi năm ấy – trong đó có bà Lê Thị Hương đã viết nên một chương lịch sử bằng chính sức trẻ, niềm tin và sự hy sinh thầm lặng.

“Bóng hồng thép” không chỉ là hình ảnh của riêng một con người, mà là đại diện cho cả một thế hệ thanh niên xung phong đã sống trọn vẹn với lý tưởng. Tuổi trẻ thời hoa lửa có thể ngắn ngủi, có thể đầy mất mát, nhưng lại rực rỡ hơn bao giờ hết – bởi họ đã dám dấn thân, dám hy sinh vì Tổ quốc. Chính từ những con người bình dị ấy, những con đường huyền thoại đã được mở ra, để hôm nay thế hệ trẻ được sống trong hòa bình và tiếp tục viết tiếp hành trình của lòng yêu nước bằng trách nhiệm và khát vọng cống hiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn