Bông hồng thép trên tọa độ chết
Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một vùng đất đã trở thành huyền thoại về lòng dũng cảm của những cô gái tuổi đôi mươi, đó là Ngã ba Đồng Lộc. Và đứng đầu tiểu đội mười cô gái anh hùng ấy là người tiểu đội trưởng kiên cường Võ Thị Tần.
Người con gái đất Hà Tĩnh
Chị Võ Thị Tần sinh năm 1944, lớn lên tại xã Quang Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo giàu lòng yêu nước, ngay từ nhỏ, chị đã sớm hun đúc tinh thần cách mạng. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt, theo tiếng gọi của Tổ quốc, chị đã hăng hái gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong (TNXP).
Với bản lĩnh và khả năng lãnh đạo bẩm sinh, chị được tin tưởng giao giữ chức vụ Tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, thuộc Đại đội 552, Tổng đội 55 TNXP Hà Tĩnh.
Ngã ba Đồng Lộc: "Tọa độ chết"
Ngã ba Đồng Lộc thời điểm đó được ví như một "yết hầu" giao thông quan trọng bậc nhất trên con đường chi viện từ Bắc vào Nam. Chính vì thế, đế quốc Mỹ đã tập trung hỏa lực điên cuồng hòng cắt đứt mạch máu này.
Trong hoàn cảnh khốc liệt ấy, nhiệm vụ của chị Tần và tiểu đội 4 là vô cùng gian khổ: quan sát máy bay địch, đánh dấu những quả bom chưa nổ và san lấp hố bom ngay sau khi địch vừa dứt đợt oanh tạc để thông đường cho xe qua. Có những ngày, mảnh đất này phải hứng chịu hàng nghìn quả bom, bụi mù mịt che khuất cả mặt trời, nhưng chị Tần vẫn cùng đồng đội bám trụ trận địa với khẩu hiệu: "Máu có thể chảy, tim có thể ngừng, nhưng mạch máu giao thông không bao giờ được tắc."
Lá thư gửi mẹ và sự hy sinh bất tử
Dù sống trong làn tên mũi đạn, chị Tần vẫn giữ một tinh thần lạc quan đáng khâm phục. Trong lá thư cuối cùng gửi về cho mẹ, chị viết những dòng đầy xúc động nhưng cũng rất kiên định: "Ở đây vui lắm mẹ ạ, ban đêm chúng nó thắp đèn kim cương cho chúng con làm việc, ban ngày chúng nó đem bom đến dọn đường cho chúng con..." Cách chị gọi pháo sáng là "đèn kim cương" đã cho thấy vẻ đẹp tâm hồn của một người chiến sĩ trẻ luôn yêu đời dù cái chết cận kề.
Ngày 24 tháng 7 năm 1968, một ngày định mệnh. Khoảng 16 giờ chiều, khi tiểu đội 4 đang gấp rút san lấp hố bom để chuẩn bị cho đoàn xe chi viện sắp đi qua, một trận oanh tạc bất ngờ ập đến. Một quả bom đã rơi trúng căn hầm nơi chị và 9 người đồng đội đang trú ẩn. Đất đá đổ sập, khói lửa mịt mù.
Khi đồng đội đào bới lên, cả 10 cô gái đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, người trẻ nhất mới chỉ 17 tuổi, còn chị Tần cũng chỉ vừa tròn 24. Chị hy sinh khi trong túi áo vẫn còn nguyên vẹn bức thư gửi cho người yêu, hẹn ngày hòa bình sẽ về chung đôi.
Tên chị hóa thành bất tử
Sự hy sinh của chị Võ Thị Tần và 9 cô gái Đồng Lộc đã trở thành biểu tượng bất tử của nữ thanh niên xung phong Việt Nam. Chị đã được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Câu chuyện về chị không chỉ là một trang sử về lòng dũng cảm, mà còn là bài học sâu sắc về trách nhiệm đối với Tổ quốc. Đối với những sinh viên thế hệ hôm nay, đặc biệt là những "thủ lĩnh" trẻ như các bạn Bí thư Chi đoàn, hình ảnh chị Tần luôn là nguồn cảm hứng lớn lao về tinh thần xung kích và sự tận tụy trong nhiệm vụ.



