Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

BÔNG HỒNG THÉP TRONG CỬA NGÕ TÒA ĐẠI SỨ

những người anh hùng thầm lặng giữa lòng đô thị, tôi xin gửi tới ông câu chuyện về một "nữ kiệt" của lực lượng Biệt động Sài Gòn. Đây là một câu chuyện có thật, đầy chất thép nhưng cũng không thiếu những nốt trầm xúc động về tình mẫu tử và lòng trung kiên.

Lạng Sơn10/01/2026Kỳ Lừa (Kỳ Lừa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguồn trích dẫn ấn phẩm

Ấn phẩm chính: Biệt động Sài Gòn – Những chuyện bây giờ mới kể – Tác giả Mã Thiện Đồng, NXB Tổng hợp TP.HCM. Cuốn sách này ghi chép tỉ mỉ về cuộc đời hoạt động của các chiến sĩ trong mạng lưới F100.

Ấn phẩm bổ trợ: Đội nữ biệt động Sài Gòn – NXB Quân đội Nhân dân.

Tư liệu báo chí: Loạt bài Huyền thoại Biệt động Sài Gòn trên báo Tuổi Trẻ và Thanh Niên, ghi lại hồi ức của các nhân chứng lịch sử.

Tựa đề: BÔNG HỒNG THÉP TRONG CỬA NGÕ TÒA ĐẠI SỨ

Giữa cái nắng chói chang của Sài Gòn năm 1968, người ta thường thấy một người phụ nữ nhỏ nhắn, dáng vẻ tảo tần, đôi mắt hiền hậu hay đi lại quanh các khu vực trọng yếu của chính quyền cũ. Đó là bà Huyền Sanh (thường gọi là Năm Nhỏ), người nữ biệt động duy nhất có mặt trong trận đánh chấn động thế giới vào Tòa Đại sứ Mỹ dịp Tết Mậu Thân.

Cuộc đời của bà Năm Nhỏ là một chuỗi những ngày tháng "sống trong hang cọp". Trước khi tham gia trận đánh lịch sử, bà đã là một mắt xích quan trọng trong việc vận chuyển vũ khí và thuốc nổ vào nội thành. Ông tưởng tượng xem, giữa một rừng quân cảnh, mật thám rình rập khắp các ngả đường, bà vẫn bình thản giấu những thỏi thuốc nổ TNT hay kíp nổ dưới những giỏ trái cây, những mẹt hàng xén để đưa về các hầm bí mật ngay sát nách quân thù. Bà bảo, lúc ấy cái chết nhẹ tựa lông hồng, chỉ sợ vũ khí không đến được tay đồng đội đúng giờ G.

Đêm mùng 1 rạng sáng mùng 2 Tết Mậu Thân 1968, lịch sử đã gọi tên bà cùng các chiến sĩ Đội 11. Khi chiếc xe của lực lượng biệt động húc đổ tường rào Tòa Đại sứ Mỹ, bà Năm Nhỏ với khẩu súng ngắn trong tay đã cùng đồng đội xông thẳng vào tòa tháp 7 tầng – biểu tượng quyền lực của Mỹ tại miền Nam Việt Nam. Trong khói súng đặc quánh và tiếng gầm rú của máy bay trực thăng đổ quân xuống nóc nhà, người phụ nữ ấy vẫn kiên cường bám trụ từng góc tường, từng cánh cửa. Bà chiến đấu không chỉ bằng kỹ năng quân sự được rèn luyện, mà bằng tất cả nỗi uất hận của một dân tộc bị xiềng xích.

Nhưng chiến tranh không chỉ có lửa đạn, nó còn có những khoảnh khắc xé lòng. Sau trận đánh, bà bị địch bắt và đày đọa qua khắp các nhà tù từ Chí Hòa đến Côn Đảo. Địch dùng những ngón đòn tàn khốc nhất để tra tấn một người phụ nữ: chúng đóng đinh vào tay, điện giật, và đau đớn nhất là dùng tình cảm mẫu tử để uy hiếp. Chúng biết bà có một người con nhỏ, nên đã đưa đứa trẻ đến trước mặt bà, dọa dẫm, hòng làm lung lạc ý chí của người mẹ. Thế nhưng, người "bông hồng thép" ấy chỉ nhìn con với dòng lệ chảy ngược vào trong, giữ vững lời thề không bao giờ phản bội tổ chức, không bao giờ khai ra đồng đội.

Bà Năm Nhỏ sau này trở về với thân hình mang đầy vết sẹo của những trận đòn roi, nhưng đôi mắt vẫn giữ nguyên nét hiền hậu của người phụ nữ Nam Bộ năm xưa. Câu chuyện của bà không được ghi trên những tấm bảng vàng lấp lánh ở trung tâm thành phố, mà nó sống mãi trong ký ức của những người dân Sài Gòn về một đêm Tết rực lửa, về một người phụ nữ đã dám đứng lên thách thức cả một đế quốc hùng mạnh nhất bấy giờ.

Mỗi khi kể lại câu chuyện này, tôi lại thấy lòng mình chùng xuống ông ạ. Những người phụ nữ như bà Năm Nhỏ chính là những "hòn đá tảng" xây dựng nên chiến thắng, lặng lẽ mà vô cùng kiên cố.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn