Bông Hồng Thép" Xứ Nông Sơn: Từ Nữ Du Kích Gan Dạ Đến Doanh Nhân Thời Bình
Bài viết khắc họa chân dung bà Nguyễn Vũ Minh Nguyệt – người con ưu tú của vùng đất Nông Sơn (Quảng Nam). Từ một cô giao liên nhỏ tuổi mưu trí, bà trở thành nữ chỉ huy du kích khiến quân thù khiếp sợ với những trận đánh huyền thoại, đặc biệt là kỳ tích gài mìn trên đỉnh Núi Chúa. Khi đất nước hòa bình, bà tiếp tục tỏa sáng trong ngành Tư pháp và là một doanh nhân giàu lòng nhân ái, trở thành tấm gương sáng ngời về ý chí kiên trung và sự cống hiến trọn đời cho quê hương.
Tôi đứng đây, giữa vùng đất Nông Sơn yên bình, nhìn dòng Thu Bồn xanh ngắt uốn lượn và đỉnh Cà Tang, Hòn Tàu hùng vĩ in bóng trời chiều. Cảnh vật sơn thủy hữu tình hôm nay khác xa với những gì tôi từng chứng kiến trong ký ức – một vùng đất xác xơ vì đạn bom khói lửa. Tôi là Nguyễn Vũ Minh Nguyệt, và đây là câu chuyện của cuộc đời tôi.
Tôi sinh ra khi chưa kịp nhìn mặt cha, tuổi thơ lớn lên trong cảnh nghèo khó và sự kìm kẹp của nhà tù, đòn roi mà kẻ thù trút lên người mẹ. Chính nỗi đau ấy đã thổi bùng ngọn lửa căm hờn trong lòng một cô bé chưa tròn 10 tuổi như tôi. Năm 1965, khi đang đi học ở Sài Gòn, tiếng gọi của quê hương thôi thúc tôi quay về, xin gia nhập đội du kích xã Sơn Thọ.
Ngày ấy, chú Lê Minh - xã đội trưởng - nhìn cô bé gầy gò là tôi mà lắc đầu ái ngại. Nhưng bằng sự lì lợm và quyết tâm, tôi đã thuyết phục được chú. Từ một cô giao liên nhỏ nhắn đóng vai người đi buôn để qua mắt trạm gác địch, tôi dần trở thành một tay súng thực thụ. Năm 14 tuổi, tôi đã là xã đội phó, cầm súng chỉ huy anh em đánh những trận càn quét tại Cầu Chức, dốc Chùi. Kẻ thù căm tức đến mức treo giải 20.000 USD cho cái đầu của tôi – một con bé du kích "vắt mũi chưa sạch".
Nhưng có lẽ, ký ức đậm sâu nhất trong tôi là trận chiến trên đỉnh Núi Chúa năm 1968. Khi đó, quân Mỹ dùng trực thăng cẩu pháo lên các đỉnh núi cao để khống chế vùng thung lũng. Tức khí, tôi bàn với anh em: "Nó cõng pháo lên được, thì mình cũng cõng 'quà' lên tặng nó được". Chúng tôi đi gom nhặt những quả đạn pháo 105mm lép của địch, mày mò cưa đục, cải tiến thành mìn.
Đó là những đêm đen kịt, tôi cùng đồng đội cõng 4 quả đạn nặng cả trăm ký lên đỉnh Hầm Vung. Đường núi dựng đứng, trơn trượt. Chúng tôi phải buộc dây dù vào quả đạn, người trên kéo, người dưới dùng vai, dùng đà đẩy nhích từng chút một. Mồ hôi trộn lẫn máu trầy xước từ đá núi. Nhưng trời không phụ lòng người, khi chiếc trực thăng chở biệt kích Mỹ vừa đáp xuống đỉnh, những quả mìn tự tạo của du kích Nông Sơn đã gầm vang, thổi bay quân thù.
Hòa bình lập lại, tôi trút bỏ bộ quân phục để khoác lên mình màu áo của ngành Kiểm sát, rồi sau này là một nữ doanh nhân. Từ họng súng đen ngòm năm xưa, nay tay tôi cầm bút ký những văn bản pháp lý, bảo vệ công lý cho người dân. Nhưng dù ở cương vị nào, là Viện trưởng Viện Kiểm sát hay một bà chủ văn phòng công chứng, tôi vẫn giữ nguyên cái chất của người lính năm xưa: thẳng thắn và kiên định.
Giờ đây, khi mái tóc đã điểm sương, niềm vui lớn nhất của tôi là được trở về quê hương. Tôi dùng số tiền tích góp của mình để sửa sang lại Nghĩa trang liệt sĩ xã Sơn Viên, nơi gần 800 đồng đội của tôi đang nằm lại. Tôi muốn họ có một ngôi nhà ấm cúng hơn. Nhìn các cháu học sinh Nông Sơn hôm nay tung tăng đến trường, tôi thấy sự hy sinh của thế hệ chúng tôi là xứng đáng.
Các cháu ạ, cuộc chiến hôm nay không còn là súng đạn, mà là cuộc chiến thắng sự nghèo nàn và lạc hậu. Hãy sống như những cây kơ-nia giữa đại ngàn Trường Sơn: bám rễ sâu vào lòng đất mẹ để đứng thẳng hiên ngang, sống không chỉ biết nhận mà còn biết hiến dâng trọn vẹn cho đời.



