Cựu chiến binh

BÔNG HỒNG TRÊN PHÂN XƯỞNG KÝ ỨC CỦA NGƯỜI NỮ CHIẾN SĨ Z183

BÔNG HỒNG TRÊN PHÂN XƯỞNG KÝ ỨC CỦA NGƯỜI NỮ CHIẾN SĨ Z183

Lào Cai06/08/2026Xã Đông Cuông (Đoàn xã Đông Cuông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà ngập tràn không khí ấm áp, nữ cựu chiến binh Trần Thị Chung nâng niu chiếc kỷ niệm chương Công nghiệp Quốc phòng đã nhuốm màu thời gian. Sinh năm 1955, ở tuổi ngoài bảy mươi nhưng ánh mắt bà vẫn lấp lánh nụ cười hậu hỷ và nét tinh anh của một thời thanh xuân rực rỡ. Với bà, quãng thời gian gần một thập kỷ (1972 – 1981) gắn bó tại Nhà máy Z183 thuộc Tổng cục Công nghiệp Quốc phòng (TCCNQP) không chỉ là chặng đường quân ngũ cống hiến trọn vẹn sức trẻ, mà còn là nơi lưu giữ những ký ức thiêng liêng nhất của một nữ chiến sĩ thời chiến lẫn thời bình.

Mùa xuân tuổi 17 và gạt niềm riêng lên đường

Năm 1972, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang ở giai đoạn cam go, khốc liệt nhất, cô gái trẻ Trần Thị Chung vừa tròn 17 tuổi đã gạt lại những ước mơ riêng để khoác lên mình màu áo xanh chú bộ đội. Ngày rời quê hương, hành trang của người thiếu nữ ấy ngoài chiếc ba lô gọn nhẹ còn là trái tim hừng hực nhiệt huyết cống hiến cho Tổ quốc.

Sau thời gian huấn luyện tân binh, bà Chung được phân công về công tác tại Nhà máy Z183, TCCNQP – một trong những "trái tim" cơ khí quốc phòng trọng điểm chuyên sản xuất, chế tạo và bảo dưỡng vũ khí, khí tài quân sự. Không trực tiếp cầm súng xông trận ngoài chiến trường xối xả đạn bom, nhưng công việc của những người nữ lính thợ Z183 như bà Chung cũng đòi hỏi sự quả cảm, bền bỉ và tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ.

Kỷ niệm đáng nhớ: Những ca trực vượt bom đạn và tình đồng chí Z183

Nói về những năm tháng tại Z183, bà Chung không thể quên khoảng thời gian cuối năm 1972, khi không quân Mỹ tăng cường đánh phá ác liệt miền Bắc. Phân xưởng Z183 phải vừa di chuyển sơ tán khẩn cấp vừa duy trì nhịp độ sản xuất ngày đêm để kịp thời chi viện khí tài cho mặt trận phía Nam.

Kỷ niệm khắc sâu nhất trong lòng bà là đợt thi đua cao điểm phục vụ chiến dịch năm 1973. Trong cái nóng oi nồng của phân xưởng dán đạn và gia công cơ khí, mồ hôi đầm đìa làm bết dính mái tóc dài của người nữ lính trẻ. Tay bà Chung thoăn thoắt điều khiển từng chi tiết máy, mắt bám chặt vào thông số kỹ thuật với độ chính xác tuyệt đối.

Có những đêm trực kéo dài xuyên sáng dưới ánh đèn măng-sông, tiếng còi báo động máy bay địch vang lên dồn dập. Dù nguy hiểm rình rập, bà Chung cùng các chị em trong tổ nữ công vẫn kiên cường bám máy, không rời vị trí. Bát nước chè xanh ấm áp cùng củ sắn lùi được các đồng chí anh em chuyền tay nhau giữa giờ giải lao không chỉ giúp xua tan cái mệt mỏi mà còn thắp sáng tình đồng chí, đồng đội tha thiết. Chính sự đùm bọc, sẻ chia ấy đã giúp bà cùng colectivo Nhà máy Z183 hoàn thành xuất sắc các chỉ tiêu giao nộp khí tài đúng hạn, góp phần vào thắng lợi chung của dân tộc năm 1975 và nhiệm vụ bảo vệ biên giới sau đó.

Trở về cuộc sống đời thường và phẩm chất người nữ quân nhân

Năm 1981, sau 9 năm liên tục cống hiến trong môi trường quân ngũ, bà Trần Thị Chung xuất ngũ trở về với cuộc sống đời thường. Rời phân xưởng Z183, bà mang theo hành trang vô giá là tác phong kỷ luật, sự tỉ mỉ và bản lĩnh kiên cường của người lính công nghiệp quốc phòng.

Trở lại với nhịp sống bình dị, nữ cựu chiến binh Trần Thị Chung tiếp tục phát huy truyền thống tốt đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ" và người phụ nữ Việt Nam "Trung hậu, đảm đang". Bà tích cực tham gia các hoạt động đoàn thể tại địa phương, xây dựng gia đình hạnh phúc, gương mẫu và luôn là chỗ dựa tinh thần ấm áp cho con cháu.

Giờ đây, khi mái tóc đã điểm bạc theo thời gian, mỗi lần hội ngộ cùng đồng đội cũ Z183, bà Trần Thị Chung lại xúc động bồi hồi. Quãng thời gian 1972 – 1981 tại Z183, TCCNQP chính là trang sử đẹp đẽ nhất của tuổi trẻ – nơi người nữ chiến sĩ năm xưa đã dâng trọn giọt mồ hôi và bàn tay khéo léo cho sự bình yên của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn