Bông lau trắng
Trên đường hành quân, đơn vị đi qua một cánh đồng lau trắng trải dài. Gió thổi làm cả cánh đồng bồng bềnh như sóng.
Một chiến sĩ trẻ dừng lại ngắm nhìn rồi buồn bã nhớ về quê nhà.
Cù Chính Lan bước đến, bẻ một cành lau nhỏ đưa cho anh rồi nói: “Ở đâu có gió, ở đó lau vẫn đứng vững. Người lính cũng phải như vậy.”
Người chiến sĩ cầm cành lau trong tay, cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn. Anh cắm nó lên quai ba lô và tiếp tục lên đường.
Nhiều tháng sau, cành lau đã khô nhưng vẫn được anh giữ lại như một kỷ niệm.
Sau chiến tranh, khi trở về quê hương, mỗi lần nhìn thấy những bông lau trắng ven sông, anh lại nhớ đến người đồng đội đã dạy mình bài học về sự kiên cường.
Đối với anh, Cù Chính Lan giống như cánh lau giữa gió lớn: mộc mạc, bình dị nhưng luôn vững vàng trước mọi thử thách.



