Bông lau trắng – Biểu tượng của lòng biết ơn và ký ức người lính
Không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng ông Hà Quang Sử luôn gìn giữ trong tim lòng biết ơn sâu sắc đối với những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Với ông, mỗi bông lau trắng trên quê hương Khả Cửu là một biểu tượng của sự kiên cường, thủy chung và tinh thần cống hiến thầm lặng.


Mỗi độ thu về, khi những đồi lau trắng nở bạt ngàn trên sườn núi và ven những con suối quê hương Khả Cửu, ông Hà Quang Sử (sinh năm 1975) lại dành ít phút dừng chân để lặng ngắm. Với nhiều người, lau chỉ là loài cỏ dại của núi rừng. Nhưng đối với ông, mỗi bông lau đều gợi nhắc về những người đã hy sinh, cống hiến tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Sinh ra khi đất nước vừa bước qua chiến tranh, tuổi thơ của ông gắn liền với những câu chuyện do cha và các cựu chiến binh trong bản kể lại. Đó là những ký ức về những người con quê hương đã khoác ba lô lên đường làm nhiệm vụ, nhiều người đã không trở về. Những câu chuyện ấy âm thầm nuôi dưỡng trong ông lòng yêu nước và sự trân trọng đối với những thế hệ đi trước.
Ông vẫn nhớ như in một kỷ niệm thuở nhỏ. Trong một lần theo cha lên đồi chăn trâu, nhìn những triền lau trắng trải dài theo sườn núi, ông tò mò hỏi:
– "Cha ơi, sao trên đồi nhiều hoa lau thế?"
Người cha mỉm cười hiền hậu rồi đáp:
– "Lau mọc trên đất đá khô cằn mà vẫn vươn lên mạnh mẽ. Người lính quê mình cũng như bông lau vậy, dù gian khó vẫn kiên cường vì Tổ quốc."
Câu nói mộc mạc ấy đã theo ông suốt cuộc đời.
Lớn lên, mỗi dịp tháng Bảy – mùa tri ân các anh hùng liệt sĩ – ông đều cùng bà con và đoàn viên, thanh niên trong thôn đến dọn dẹp khu tưởng niệm, thắp nén hương thành kính trước anh linh những người đã ngã xuống. Trên con đường đến nghĩa trang hay bia tưởng niệm, những đồi lau trắng vẫn lặng lẽ nghiêng mình trong gió như hòa cùng lòng biết ơn của người ở lại.
Năm nào cũng vậy, ông đều hái một nhành lau trắng đặt bên chân bia tưởng niệm.
Không phải để trang trí.
Mà như một lời tri ân thầm lặng gửi đến những người đã hiến dâng tuổi xuân cho đất nước.
Có người từng hỏi:
– "Sao năm nào anh cũng mang bông lau đến đây?"
Ông chỉ mỉm cười và nhẹ nhàng đáp:
– "Lau không rực rỡ như nhiều loài hoa khác, nhưng bền bỉ, mộc mạc và thủy chung. Những người đã cống hiến cho Tổ quốc cũng lặng lẽ như thế."
Thời gian trôi qua, quê hương Khả Cửu ngày càng đổi mới. Những con đường bê tông thay thế lối mòn đất đỏ, trường học khang trang hơn, trẻ em tung tăng đến lớp trong tiếng cười rộn rã. Mỗi đổi thay ấy càng khiến ông thêm trân trọng những hy sinh của các thế hệ cha anh đã góp phần mang lại cuộc sống hòa bình hôm nay.
Mỗi lần đi ngang những triền lau trắng, ông lại dừng chân đôi phút. Trong làn gió nhẹ, những bông lau nghiêng mình như đang kể câu chuyện của một thời hoa lửa – câu chuyện về lòng yêu nước, sự hy sinh và khát vọng độc lập của dân tộc Việt Nam.
Ông thường căn dặn con cháu:
"Các con có thể không biết hết tên những người đã cống hiến, nhưng hãy luôn biết ơn họ. Cũng như bông lau trắng, họ lặng lẽ mà cao đẹp."
Chiều buông xuống trên núi rừng Khả Cửu, gió đưa những bông lau trắng lay động như những con sóng bạc trải dài trên sườn đồi. Giữa khung cảnh bình yên ấy, ông Hà Quang Sử lặng lẽ đứng nhìn, lòng dâng lên niềm xúc động và biết ơn sâu sắc.
Đối với ông, bông lau trắng không chỉ là vẻ đẹp bình dị của núi rừng quê hương mà còn là biểu tượng của sự hy sinh, lòng trung thành và tinh thần cống hiến thầm lặng của biết bao người Việt Nam. Những bông lau ấy sẽ mãi nhắc nhở các thế hệ hôm nay sống trách nhiệm hơn, biết trân trọng hòa bình và tiếp nối truyền thống tốt đẹp của dân tộc.
Thông điệp: Có những con người cống hiến cả cuộc đời mà không cần được nhắc tên. Họ giống như những bông lau trắng giữa núi rừng – mộc mạc, bền bỉ và lặng lẽ, nhưng chính họ đã góp phần làm nên mùa xuân hòa bình cho quê hương, đất nước.
-Hà Quang Sử-



