Bông lúa quê hương và trí tuệ người trí thức cách mạng
Trong cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc, tiếng súng nơi tiền tuyến luôn song hành cùng tiếng cuốc, tiếng cày nơi hậu phương. Nếu những người chiến sĩ cầm súng viết nên bài ca chiến thắng trên chiến trường, thì những người trí thức cách mạng lại dùng trí tuệ để viết nên bản hùng ca về sự sinh tồn và phát triển. Trong số đó, Anh hùng Lao động Lương Định Của hiện lên như một nhân chứng lịch sử đặc biệt. Ông không cầm súng, nhưng công lao của ông đã giúp nuôi sống hàng triệu chiến sĩ và đồng bà
Lương Định Của sinh ra tại vùng đất Sóc Trăng, nhưng phần lớn tuổi trẻ của ông
gắn liền với giảng đường tại Nhật Bản. Là một nhà khoa học tài năng, ông sớm gặt hái
được những thành tựu vang dội trong ngành nông học thế giới. Thế nhưng, giữa lúc danh
tiếng và cơ hội phát triển sự nghiệp tại nước ngoài đang rộng mở, tiếng gọi của quê
hương đang oằn mình trong lửa đạn đã thôi thúc ông trở về.
Năm 1946, theo lời mời của Chủ tịch Hồ Chí Minh, ông cùng vợ đã vượt qua mọi
rào cản địa lý và chính trị để trở về Việt Nam. Với ông, kiến thức khoa học chỉ thực sự có
giá trị khi nó được dùng để phục vụ đồng bào mình, cứu lấy những bữa cơm của người
nông dân đang khốn khó vì chiến tranh. Hành trang trở về của ông không phải vàng bạc,
mà là những giống lúa quý và một trái tim rực cháy khát vọng canh tân nông nghiệp nước
nhà.
Trở thành nhân chứng trực tiếp của thời kỳ kháng chiến chống Mỹ và xây dựng chủ
nghĩa xã hội ở miền Bắc, Lương Định Của đã có những năm tháng "nếm mật nằm gai"
trên khắp các cánh đồng từ đồng bằng Bắc Bộ đến khu IV cũ. Ông không ngồi trong
phòng máy lạnh, mà trực tiếp xắn quần lội ruộng cùng bà con nông dân giữa lúc máy bay
địch vẫn gầm rú trên đầu.
Có những ngày bom Mỹ dội xuống sát bên khu thí nghiệm, ông vẫn bình tĩnh che
chở cho những mầm lúa mới lai tạo. Ông quan niệm mỗi hạt giống tốt là một viên đạn
bắn vào quân thù, mỗi tấn thóc tăng thêm là một đòn đánh vào ý đồ làm kiệt quệ sức dân
của đối phương. Bằng trí tuệ bậc thầy, ông đã lai tạo ra những giống lúa ngắn ngày, năng
suất cao như "Nông nghiệp 1", giúp thay đổi hoàn toàn cục diện canh tác lúa nước tại
miền Bắc thời bấy giờ. Ông là nhân chứng cho thấy sức mạnh của khoa học khi được đặt
đúng chỗ có thể trở thành vũ khí sắc bén hơn bất cứ loại khí tài nào.
Chiến tranh đi qua cuộc đời người anh hùng lao động này không phải bằng những
vết thương sẹo từ đạn lạc, mà bằng những đêm thức trắng bên đèn dầu để ghi chép, theo
dõi sự phát triển của từng nhánh lúa. Là một người có công lớn với cách mạng, ông luôn
giữ lối sống giản dị, khiêm nhường đến lạ kỳ. Hình ảnh một vị giáo sư đầu ngành nhưng
lại mặc áo nâu, đi chân đất, bưng bát cơm vắt ăn cùng nông dân đã trở thành biểu tượng
rực rỡ của thời hoa lửa.
Ông thấu hiểu nỗi đau của người nông dân mất đi con em ngoài chiến trường, nên
ông càng quyết tâm phải làm sao để "ăn no đánh thắng". Sự tận hiến của ông không chỉ
dừng lại ở các con số năng suất, mà còn là sự lan tỏa tinh thần tự lực tự cường. Ông coi
những người nông dân là đồng chí, là cộng sự. Trong tâm thức của ông, không có ranh
giới giữa một nhà khoa học thế giới và một lão nông tri điền, bởi tất cả đều chung một
dòng máu yêu nước và khát vọng hòa bình.
Mái tóc ông bạc trắng theo những vụ mùa, nhưng ngọn lửa đam mê thì chưa bao giờ
tắt. Sự hiện diện của Anh hùng Lương Định Của trong lịch sử nông nghiệp Việt Nam
mang ý nghĩa vô cùng lớn lao. Ông dạy cho thế hệ sau rằng: yêu nước không nhất thiết
phải cầm súng, yêu nước là làm tốt nhất công việc của mình để đóng góp cho dân tộc.
Dù ông đã đi xa, nhưng những giống lúa, những kỹ thuật canh tác mà ông để lại vẫn
đang tiếp tục nuôi sống bao thế hệ. Ông chính là trang sử sống, minh chứng cho việc trí
tuệ người trí thức Việt Nam có thể tỏa sáng rực rỡ nhất ngay trong những hoàn cảnh khắc
nghiệt nhất. Nhìn vào cuộc đời ông, thế hệ trẻ hôm nay hiểu thêm về giá trị của lao động
sáng tạo và trách nhiệm đối với an ninh lương thực, đối với mảnh đất quê hương.
Anh hùng Lao động Lương Định Của không chỉ là một nhà khoa học lớn, ông là
một nhân chứng lịch sử vĩ đại của thời hoa lửa. Cuộc đời ông gói gọn trong lòng trung
thành với Tổ quốc và tình yêu vô hạn với nhân dân. Ông đã chứng minh rằng, khi khoa
học gắn liền với vận mệnh dân tộc, nó sẽ tạo nên những kỳ tích bất tử.
Hôm nay, giữa những cánh đồng lúa chín vàng trĩu hạt, câu chuyện về người giáo sư
chân đất vẫn mãi là nguồn cảm hứng cho chúng ta. Nhân chứng của thời hoa lửa như
Lương Định Của chính là ngọn lửa thầm lặng sưởi ấm niềm tin, nhắc nhở chúng ta sống
xứng đáng hơn với những giọt mồ hôi và trí tuệ mà cha ông đã dày công vun đắp.



