Bông lúa trên cánh đồng bom
Xã nhỏ miền quê từng nổi tiếng là vựa lúa, nhưng chiến tranh biến cánh đồng xanh mướt thành những hố bom loang lổ. Chị Lựu, một phụ nữ mới ngoài hai mươi, vừa làm dân công hỏa tuyến vừa phụ trách tổ sản xuất giữ lúa cho làng.
Ban ngày, chị cùng dân làng vá lại bờ ruộng, gặt những thửa lúa còn sót; ban đêm, chị vác thóc vượt qua đường làng bị bom rải để tiếp tế cho bộ đội. Có đêm, pháo sáng bật lên, soi rõ bóng người trên cánh đồng trống trải. Lựu và mọi người nằm rạp xuống bùn, ôm chặt bao thóc vào ngực như ôm chính sự sống của làng quê.
Một lần, khi đưa lúa qua tuyến lửa, chị bị mảnh bom sượt qua vai. Máu chảy, nhưng Lựu không dừng lại. Chị nghĩ đến những bữa cơm của bộ đội ngoài mặt trận, nghĩ đến cánh đồng quê nhà sau ngày hòa bình, lúa lại trổ bông.
Mùa gặt năm ấy, dù bom đạn triền miên, làng vẫn đủ thóc nuôi quân. Trên cánh đồng đầy hố bom, những bông lúa vẫn đứng lên xanh mướt. Người ta nói, trong từng hạt lúa có mồ hôi, máu và lòng gan dạ của những con người thời hoa lửa như chị Lựu.



