Bài viết

Bóng mẹ giữa đất trời Tam Kỳ (8)

Đà Nẵng18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những công trình được dựng lên bằng đá và xi măng, nhưng cũng có những công trình được tạo nên từ nước mắt, sự hy sinh và ký ức của cả một dân tộc. Tượng đài Mẹ Thứ ở Tam Kỳ chính là một nơi như thế — nơi hình bóng người mẹ Việt Nam hiện lên vừa gần gũi, vừa thiêng liêng giữa lòng đất Quảng Nam anh hùng.

Tiếng gọi từ những mùa tiễn con

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, mẹ Nguyễn Thị Thứ đã nhiều lần đứng trước ngõ nhà để tiễn những người thân yêu nhất ra chiến trường. Chồng, con, cháu lần lượt khoác ba lô lên đường, để lại phía sau dáng mẹ gầy lặng lẽ giữa những mùa mưa nắng quê nhà.

Không có những lời than khóc bi lụy, mẹ giữ nỗi đau ở lại trong lòng để động viên các con tiếp tục chiến đấu. Sự hy sinh ấy không đến từ điều gì lớn lao, mà được kết tinh từ:

Tình yêu nước âm thầm nhưng mãnh liệt.

Đức hy sinh bền bỉ của người mẹ Việt Nam.

Niềm tin son sắt vào ngày đất nước hòa bình.

Chính những điều bình dị ấy đã làm nên một tượng đài bất tử trong lòng dân tộc.

Nơi nỗi đau hóa thành sức mạnh

Ngày nay, tượng đài Mẹ Thứ hiện lên sừng sững giữa đất trời Tam Kỳ như vòng tay rộng lớn ôm lấy quê hương và những người con đã ngã xuống.

Đứng trước công trình ấy, người ta không chỉ nhìn thấy hình ảnh một người mẹ, mà còn cảm nhận được bóng dáng của hàng ngàn bà mẹ Việt Nam trong chiến tranh — những con người đã lặng lẽ chịu đựng mất mát để giữ gìn độc lập cho dân tộc.

Những người lính năm xưa đã mang tuổi xuân ra chiến trường. Còn những người mẹ như mẹ Thứ lại dành cả cuộc đời để chờ đợi, hy sinh và chịu đựng những khoảng trống không gì bù đắp được.

Tượng đài vì thế không chỉ khắc ghi nỗi đau, mà còn tôn vinh sức mạnh tinh thần phi thường của người mẹ Việt Nam.

Khúc ca còn vọng mãi hôm nay

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh mẹ Thứ vẫn còn sống mãi trong lòng người dân Quảng Nam như một biểu tượng của lòng yêu nước và đức hy sinh.

“Mẹ là ngọn gió của quê hương

Suốt đời lặng lẽ chở che những mùa bão tố.”

Nhắc đến tượng đài Mẹ Thứ là nhắc đến một thời đại mà tình yêu đất nước được viết nên từ những điều bình dị nhất: một lời tiễn con, một lần chờ đợi, một đời âm thầm hy sinh.

Giữa nhịp sống hôm nay, nơi ấy vẫn như một khoảng lặng thiêng liêng để mỗi người học cách biết ơn quá khứ, trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với những hy sinh mà thế hệ đi trước đã gửi lại cho mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bóng mẹ giữa đất trời Tam Kỳ (8) | Câu chuyện thời hoa lửa