BÓNG MẸ TRONG KHÓI LỬA QUÊ HƯƠNG (1)
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi quê hương Trà Vinh chìm trong bom đạn và tang tóc, có những người mẹ đã lặng lẽ gánh chịu nỗi đau lớn lao nhất để đất nước được trường tồn. Bà mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Bảy sinh năm 1933 là một người mẹ như thế – bình dị trong đời thường nhưng phi thường trong sự hy sinh giữa thời hoa lửa. Mẹ Trần Thị Bảy sinh ra và lớn lên tại xã Tân An (nay là xã Tân Bình), huyện Càng Long. Cuộc sống của mẹ gắn với ruộng vườn, mái nhà quê mộc mạc và bốn người con thơ. Mẹ lập gia đình với đồng chí Huỳnh Văn Sáu, sinh năm 1934. Trong gian khó của thời chiến, mái ấm nhỏ ấy vẫn ấm lên bởi tình nghĩa vợ chồng và tiếng cười con trẻ, cho đến khi chiến tranh mang đi những người thân yêu nhất của mẹ.
Khi cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ bùng nổ, chồng mẹ liệt sĩ Huỳnh Văn Sáu, đội viên du kích xã Tân An đã anh dũng hy sinh trong một trận đánh địch càn năm 1960. Từ đó, mẹ trở thành trụ cột gia đình, một mình gồng gánh nuôi con giữa khói lửa và nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai. Mẹ không khóc nhiều, chỉ lặng lẽ cắn chặt môi, nuốt nỗi đau vào lòng để các con có chỗ dựa mà lớn lên. Thấm nhuần tinh thần yêu nước của cha mẹ, người con trai Huỳnh Văn Phi sớm tham gia cách mạng, giữ chức Tiểu đội phó du kích xã Tân An. Năm 1973, trong một trận chiến ác liệt tại ấp Long Hội, anh đã anh dũng hy sinh. Lần thứ hai tiễn người thân ra đi mãi mãi, trái tim người mẹ như vỡ vụn. Nhưng giữa nỗi đau tột cùng, mẹ Trần Thị Bảy vẫn đứng vững, bởi mẹ hiểu: sự hy sinh ấy là để quê hương được sống trong hòa bình. Trong suốt những năm tháng hoa lửa, mẹ không chỉ là người mẹ chịu nhiều mất mát mà còn là hậu phương bền bỉ của cách mạng. Mẹ âm thầm nuôi con, động viên con cháu, giữ trọn niềm tin vào ngày đất nước độc lập. Hình ảnh người mẹ già lặng lẽ bên hiên nhà, ánh mắt dõi theo con đường làng đầy dấu chân bộ đội, đã trở thành ký ức thiêng liêng của xóm làng Tân An.
Để ghi nhớ công lao và sự hy sinh cao cả ấy, ngày 04/8/2014, Chủ tịch nước đã truy tặng mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Danh hiệu ấy là sự tri ân sâu sắc của Tổ quốc đối với một cuộc đời đã hiến dâng chồng, con và cả tuổi xuân cho độc lập, tự do.
Câu chuyện về mẹ Trần Thị Bảy khép lại trong lặng thầm, nhưng bóng dáng mẹ vẫn còn đó, hòa vào khói lửa năm xưa, trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước và đức hy sinh. Giữa thời hoa lửa, mẹ đã viết nên một bản anh hùng ca không lời – bản anh hùng ca của những người mẹ Việt Nam sống trọn đời vì nước, vì con.



