Bài viết

BÓNG MẸ TRONG MƯA ĐẠN

Quảng Ninh01/07/2026Nguyễn Ngọc Ly (NNTQK10G LCĐ Khoa Ngoại ngữ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những mất mát có thể gọi tên.
Nhưng cũng có những nỗi đau… chỉ có thể lặng im mà gánh.

Trong dòng chảy dữ dội của lịch sử dân tộc, khi chiến tranh như cơn bão cuốn qua từng mái nhà, từng mảnh ruộng, có một người mẹ đã sống trọn một đời trong hy sinh – mẹ Nguyễn Thị Thứ.

Mẹ không phải người cầm súng.
Không trực tiếp bước ra chiến trường.

Nhưng cuộc đời mẹ… lại chính là một mặt trận.

Sinh ra ở vùng đất Quảng Nam đầy nắng gió và bom đạn, mẹ đã tiễn từng người con của mình ra đi theo tiếng gọi của Tổ quốc. Một người… rồi hai người… rồi đến chín người con trai, thêm một người con rể, hai đứa cháu ngoại.

Mười hai người thân.
Mười hai cuộc chia ly không ngày gặp lại.

Mỗi lần tiễn con đi, mẹ không khóc trước mặt họ.
Mẹ chỉ đứng lặng… ánh mắt dõi theo bóng con khuất dần sau lũy tre làng, như nuốt cả nghìn lời vào trong tim.

Rồi một ngày…
Giấy báo tử lần lượt trở về.

Không có tiếng súng lúc ấy.
Nhưng trong lòng mẹ — bão đã nổi lên.

Người ta không thể tưởng tượng nổi một trái tim có thể chịu đựng bao nhiêu đau thương như thế. Nhưng mẹ vẫn đứng vững. Không gục ngã. Không oán than.

Mẹ vẫn tiếp tục nuôi giấu cán bộ, vẫn là nơi nương tựa cho những người lính đi qua chiến tranh. Ngôi nhà nhỏ của mẹ trở thành một điểm sáng âm thầm giữa những ngày đen tối.

Có người hỏi mẹ:
“Mẹ đau không?”

Mẹ chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Đau chứ… nhưng nước còn thì nhà mới còn.”

Một câu nói mộc mạc.
Mà nặng hơn cả núi.

Đó không chỉ là lời của một người mẹ.
Đó là lời của cả một dân tộc trong thời khắc sinh tử.



Chiến tranh qua đi. Đất nước yên bình trở lại.

Nhưng những gì mẹ đã mất… không gì có thể bù đắp.

Mẹ Nguyễn Thị Thứ sau này được phong tặng danh hiệu cao quý – Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng. Hình tượng của mẹ được khắc tạc thành tượng đài, không chỉ bằng đá, mà bằng ký ức và lòng biết ơn của hàng triệu con người.

Mẹ không còn nữa.
Nhưng bóng mẹ… vẫn đứng đó.

Giữa trời đất Việt Nam.
Giữa từng trang sử đỏ.



Cảm nhận

Thời “hoa lửa” đã lùi xa, nhưng những câu chuyện như của mẹ Nguyễn Thị Thứ vẫn cháy âm ỉ trong lòng thế hệ hôm nay.

Chúng ta không phải cầm súng.
Nhưng chúng ta đang cầm tương lai.

Nếu ngày xưa họ hy sinh để đất nước được tồn tại, thì hôm nay, trách nhiệm của chúng ta là sống sao cho đất nước ấy phát triển, tử tế và đáng tự hào.

Đừng sống hời hợt.
Đừng lãng phí những ngày bình yên.

Vì có những người… đã đánh đổi cả cuộc đời, chỉ để chúng ta có được hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn