Thân nhân liệt sĩ, người có công

BÓNG NGƯỜI BÊN DÒNG SÊRÊPÔK

Lào Cai16/11/2025Đoàn xã Lâm Thượng (Đoàn xã Lâm Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÓNG NGƯỜI BÊN DÒNG SÊRÊPÔK

Ở thôn Khe Bín, xã Lâm Thượng, tỉnh Lào Cai, có một đêm cuối đông mà người già trong bản vẫn còn nhớ mãi: đêm tiễn chân chàng trai Bàn Văn Hậu, người con của núi rừng, lên đường nhập ngũ. Hậu sinh năm 1954, người Dao đỏ, dáng người rắn rỏi, đôi mắt sâu và sáng như mặt suối Nậm Háng khi trời chưa hửng nắng.

Hậu từ nhỏ đã nổi tiếng liều lĩnh. Mới mười tuổi đã biết leo lên mỏm đá cao nhất của bản để hái tổ ong rừng. Mười ba tuổi theo cha vào rừng đi bẫy thú, mỗi bước chân đều mềm, nhanh, không để lại dấu vết. Những kỹ năng ấy khiến người trong bản nói vui:
- Thằng Hậu sinh ra để làm đặc công.

Câu nói tưởng chỉ là đùa, nhưng chẳng ngờ lại thành sự thật.

Năm 1973, Hậu nhập ngũ. Nhờ sức khỏe dẻo dai, khả năng ẩn mình và quan sát tốt, Hậu được tuyển vào đơn vị đặc công của Sư đoàn 316. Những buổi huấn luyện khắc nghiệt - leo dây, đánh gần, vượt chướng ngại vật - đối với Hậu không phải thử thách mà là niềm hứng thú. Anh luôn là người thực hiện bài tập nhanh nhất, chính xác nhất.

Đại đội trưởng từng nói:
- Thằng Hậu bước đi như bóng của rừng. Nếu nó không muốn ai nhìn thấy, thì chẳng ai nhìn thấy nổi.

Hậu chỉ cười. Anh ít nói, chỉ tập trung rèn luyện. Nhưng trong sổ tay, Hậu từng viết:
“Làm đặc công là chọn con đường sống cạnh cái chết. Nhưng nếu chiến thắng cần mình, mình sẵn sàng.”

Tháng 3/1975, chiến dịch giải phóng Buôn Ma Thuột bắt đầu. Sau khi thị xã thất thủ, địch rút chạy về phía Nam theo trục đường Hồ Chí Minh. Trên đường rút, chúng lập nhiều chốt chặn, trong đó có trạm gác bên cầu Sêrêpôk - điểm giao thông quan trọng, nếu không phá, đơn vị chủ lực của ta sẽ gặp khó khi truy kích.

Đơn vị đặc công nơi Hậu phục vụ nhận nhiệm vụ đánh vào trạm gác này. Đó là mục tiêu nguy hiểm: cầu có ánh sáng chiếu dọc đêm, địch bố trí chòi canh ngay hai đầu, lại có xuồng tuần tra dưới sông.

Đại đội trưởng họp tổ 6 người, nói chậm, rõ từng chữ:
- Nhiệm vụ: tiếp cận cầu trong đêm, đặt bộc phá vào chân cầu và trạm gác phía Tây. Phải tuyệt đối bí mật. Ai đảm nhận khối bộc phá 10kg?

Không chờ ai hỏi, Hậu nói ngay:
- Báo cáo, tôi xin đi trước.

Đại đội trưởng nhìn anh lâu, rồi gật đầu. Ông biết: Hậu đi là đúng nhất.

Đêm 17/3/1975, trời tối đặc, gió từ thượng nguồn Sêrêpôk thổi đến lạnh buốt. Hậu ngâm mình trong nước, cả người chìm sau những tán lục bình. Khối bộc phá anh ôm trước ngực nặng gần 10kg nhưng di chuyển cực kỳ lặng lẽ. Chỉ cần một tiếng động nhỏ, đèn pha trên cầu sẽ quét xuống, và Hậu sẽ không có đường lui.

Dòng nước xiết. Sêrêpôk nổi tiếng dữ vào mùa khô, nhưng Hậu bơi như cá. Đến gần trụ cầu, anh bám vào rong và đá, lặng lẽ quan sát. Phía trên, bóng tên lính gác lượn qua lượn lại, tiếng giày gõ lên mặt cầu nghe rõ mồn một.

Hậu nhắm hướng chân cầu bên trái - điểm yếu nhất kết cấu. Anh thở thật chậm, đếm từng nhịp nước vỗ. Rồi anh chìm xuống, bám chặt tay vào đá. Chỉ vài thao tác ngắn gọn, khối bộc phá được cố định. Anh gắn kíp nổ hẹn giờ. Kim đồng hồ đỏ nhảy sang số cuối.

Anh tự nhủ:
“Chỉ cần lên bờ nữa thôi. Xong nhiệm vụ.”

Nhưng đúng lúc anh vừa ngoi lên mặt nước, một tiếng động nhỏ vang lên phía bờ. Một tên lính địch đang soi đèn pin ra sông, ánh sáng quét đúng hướng Hậu. Chỉ khẽ lệch một chút nữa thôi là hắn sẽ nhìn thấy vệt sóng bất thường.

Hậu lặng người, không dám cử động. Tim anh đập thình thịch nhưng hơi thở vẫn giữ đều như lúc huấn luyện.

Tên lính chửi thề vài câu rồi quay vào. Ánh đèn tắt.

Hậu bơi thật nhanh về bãi lau ven bờ, nơi tổ đặc công đang đợi. Nhưng không may, một tên lính khác vừa rời chòi canh, đi dọc mép nước. Trong khoảnh khắc ấy, Hậu chỉ kịp lao vào bụi cây, nhưng mũi tên lính xoẹt qua phát hiện tiếng sột soạt nhỏ.

Hắn quát lên:
- Ai đó!?

Không còn cách nào khác, Hậu bật dậy, lao vào hắn, bịt miệng và quật ngã xuống đất. Động tác sạch, gọn, nhưng tiếng va chạm vẫn đủ để chòi canh cảnh giác.

Tiếng súng nổ.

Cả bờ sông sáng rực. Hậu xoay người, che ngực bằng tay, nhưng viên đạn vẫn xuyên qua sườn.

Đau buốt như dao cắt, nhưng Hậu vẫn bò về phía bụi cây. Tổ đặc công lao ra, nhưng Hậu xua tay:
- Không! Không được lộ! Cầu sẽ nổ trong… tám phút nữa… Các anh phải rút!

Tổ trưởng nghiến răng:
- Hậu! Phải đưa đồng chí về!
Hậu lắc đầu mạnh, ánh mắt đầy quyết liệt:
- Tôi nằm xuống… nhưng nhiệm vụ còn đang chạy. Nếu các anh ra… tất cả sẽ mất. Đi đi!

Đó là câu nói cuối cùng của anh.

Tổ đặc công rút vào rừng theo đúng quy định. Còn Hậu nằm bên mép sông, người thấm đầy máu, mắt nhìn về phía cầu đang sáng đèn.

Anh mỉm cười yếu ớt, thì thầm:
- Mẹ ơi… con làm được rồi…

Ba phút sau, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Cả chân cầu bốc lên thành cột lửa. Trạm gác bị phá huỷ, quân địch hoảng loạn bỏ chạy.

Dòng Sêrêpôk rung lên trong khoảnh khắc ấy - như cúi đầu trước người chiến sĩ đã nằm lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BÓNG NGƯỜI BÊN DÒNG SÊRÊPÔK | Câu chuyện thời hoa lửa