BÓNG NGƯỜI BÊN DÒNG SÔNG ĐÊM
Dòng sông nơi đơn vị anh Hải vượt qua mỗi đêm rộng và chảy rất xiết.
Ban ngày máy bay địch thường tuần tra nên mọi chuyến vượt sông đều phải thực hiện trong bóng tối.
Anh Hải là người chèo thuyền giỏi nhất đơn vị.
Đêm nào anh cũng lặng lẽ đưa từng tổ lính qua sông.
Chiếc thuyền nhỏ chòng chành giữa dòng nước lạnh buốt.
Có hôm pháo sáng địch bất ngờ bắn lên sáng rực cả khúc sông.
Mọi người nằm ép xuống lòng thuyền, chỉ mình anh vẫn bình tĩnh giữ mái chèo.
Đồng đội thường nói:
“Có anh Hải chèo thuyền là yên tâm.”
Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị đang vượt sông thì pháo địch bất ngờ trút xuống dữ dội.
Một chiến sĩ rơi xuống nước giữa dòng chảy xiết.
Anh Hải lao xuống cứu đồng đội.
Người lính ấy được đưa vào bờ an toàn.
Nhưng dòng sông đêm đã giữ anh ở lại mãi mãi.
Sau hòa bình, bến sông cũ giờ đã đông vui hơn rất nhiều.
Nhưng những người từng vượt sông năm ấy vẫn nhớ mãi bóng người lặng lẽ bên mái chèo giữa thời hoa lửa.


