Bài viết

BÓNG NGƯỜI ĐỨNG LÊN GIỮA KHÓI SƯƠNG ĐÔNG KHÊ

Quảng Trị01/12/2025Nguyễn Trần Ngọc Trâm (đoàn phường Đồng Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sáng Đông Khê năm 1950, sương mù dày như màn khói trắng phủ kín sườn núi. Tiếng súng vọng lại từng hồi. Những chiến sĩ ta đang áp sát cứ điểm địch, từng bước tiến lên trong làn mưa đạn.

Giữa đội hình ấy có một người lính trẻ khoác áo chàm, dáng nhỏ nhưng mắt sáng như hai ngọn đuốc. Đó là La Văn Cầu – chàng trai dân tộc Nùng quê Cao Bằng.

Khi mũi quân tiến đến gần lô cốt chính, mảnh pháo bất ngờ nổ chát chúa ngay trước mặt. Đất đá văng tung tóe. Cầu bị hất ngã, cánh tay phải bị xé toạc, máu đỏ thấm đầy áo.

Đồng đội kéo đến hốt hoảng:

“Cầu! Mi bị thương nặng rồi! Rút về!”

Nhưng Cầu gạt tay, giọng khàn mà rắn như đá:

“Không! Phải phá cho bằng được cửa đồn!
Tui còn thở… là còn đánh!”

Anh cố ôm bộc phá, nhưng cánh tay đã tê dại không thể giữ.
Giây phút đó – Cầu ngẩng lên, mắt ánh lên quyết tâm sắt:

“Chặt!
Chặt đứt cánh tay ni cho tôi! Không còn kịp nữa!”

Đồng đội sững lại, run tay. Nhưng tiếng súng địch càng lúc càng dồn dập. Cửa mở chưa phá được, chiến sĩ ta sẽ bị chặn đứng.

Cầu quát lên, giọng như lệnh vỡ đá:

“Vì trận đánh! Chặt đi!!!”

Lưỡi dao sáng loáng. Một nhát.
Rồi hai nhát.
Cánh tay phải của La Văn Cầu rơi xuống nền đất đỏ.

Nhưng Cầu không ngã.
Anh đứng bật dậy, kẹp bộc phá vào nách trái, lao lên như mũi tên xuyên qua khói bom.

Tiếng nổ dữ dội xé tung lô cốt.
Khói bụi mịt mù.
Trong khoảnh khắc ấy, bóng dáng La Văn Cầu chìm vào khói trắng – như một tượng đài sống giữa chiến trường.

Khi đơn vị tràn lên chiếm đồn, Cầu được cáng ra phía sau. Anh mở mắt, thở dốc nhưng vẫn mỉm cười:

“Cửa mở rồi… Miền Bắc phải thắng.
Đồng chí đừng lo cho cái tay… lo cho Tổ quốc trước.”

Một người lính trẻ.
Một cánh tay rơi lại trên đất Việt Bắc.
Một ý chí dựng đứng thành lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn