BÓNG NGƯỜI QUA CẦU TẠM
BÓNG NGƯỜI QUA CẦU TẠM
Giữa cánh rừng già có một cây cầu tạm bắc qua con suối sâu.
Cầu làm bằng những thân cây ghép lại, chênh vênh và trơn trượt sau mỗi cơn mưa.
Đêm nào đơn vị hành quân qua đó cũng phải đi thật chậm.
Anh Vinh thường là người đứng bên đầu cầu hướng dẫn đồng đội đi qua an toàn.
Có chiến sĩ sợ độ cao run đến mức không bước nổi.
Anh lại cười động viên:
“Cứ đi đi, tôi đứng đây rồi.”
Một đêm mưa lớn, nước suối dâng cao và chảy xiết.
Đơn vị phải vượt cầu gấp trước khi trời sáng.
Khi người cuối cùng gần qua tới bờ, một chiến sĩ trẻ trượt chân rơi xuống dòng nước lạnh buốt.
Anh Vinh lao theo kéo đồng đội lên bờ.
Người lính ấy sống sót.
Còn bóng người đứng bên cây cầu tạm năm ấy mãi mãi không trở lại.
Sau hòa bình, cây cầu cũ đã bị nước lũ cuốn đi từ lâu.
Nhưng những người lính từng bước qua nó vẫn nhớ mãi một bóng người âm thầm đứng lại phía sau để giữ an toàn cho đồng đội giữa thời hoa lửa.


