Bóng Người Trên Con Đê
Bóng Người Trên Con Đê
Chiều nào ông Tấn cũng đi bộ ra con đê đầu làng.
Ông đi chậm.
Dừng lại nhiều lần.
Khi thì nhìn cánh đồng.
Khi thì nhìn dòng sông lặng lẽ trôi dưới chân đê.
Người trong làng nghĩ đó chỉ là thói quen tuổi già.
Nhưng với ông, con đê ấy là nơi lưu giữ một phần ký ức sâu đậm nhất cuộc đời.
Năm 1971, cũng trên con đê này, ông tiễn người anh trai lên đường.
Buổi chiều hôm ấy rất yên bình.
Lúa ngoài đồng đang thì con gái.
Gió từ sông thổi lên mát rượi.
Hai anh em đi cạnh nhau thật lâu mà chẳng nói nhiều.
Đến cuối con đê, người anh dừng lại.
Đặt tay lên vai em trai.
— Ở nhà thay anh chăm sóc mẹ.
Ông chỉ biết gật đầu.
Đó là câu nói cuối cùng ông được nghe từ anh mình.
Nhiều năm sau, giấy báo tử được gửi về.
Người mẹ khóc cạn nước mắt.
Còn ông thì một mình ra con đê.
Ngồi đến tận khuya.
Từ đó đến nay đã hơn nửa thế kỷ.
Nhưng mỗi chiều đứng trên con đê ấy, ông vẫn có cảm giác sẽ thấy bóng dáng người anh từ phía xa đang bước trở về.
Có những cuộc chia tay đã khép lại từ rất lâu.
Nhưng tình thương thì chưa bao giờ rời đi.



