BÓNG NGƯỜI TRÊN ĐỈNH CHỐT
BÓNG NGƯỜI TRÊN ĐỈNH CHỐT
Đỉnh chốt nằm cheo leo giữa lưng núi, quanh năm phủ đầy sương mù và khói bom. Đơn vị anh Kiên đóng quân ở đó suốt nhiều tháng trời. Cuộc sống của những người lính nơi tiền tuyến vô cùng thiếu thốn. Gạo phải gùi từng bao vượt dốc, nước phải hứng từng giọt từ khe đá, còn rau xanh gần như là điều xa xỉ.
Anh Kiên là chiến sĩ gác chốt.
Đêm nào anh cũng đứng trên điểm cao nhất để quan sát động tĩnh phía trước. Gió trên đỉnh núi lạnh buốt, thổi phần phật vào tấm áo đã bạc màu.
Có những đêm trời tối đặc, không nhìn rõ nổi bàn tay. Anh vẫn đứng đó hàng giờ liền.
“Đỉnh chốt còn người thì đồng đội còn yên tâm,” anh thường nói vậy.
Một đêm cuối mùa đông, địch bất ngờ mở đợt pháo kích dữ dội lên ngọn núi.
Đất đá rung chuyển.
Khói bom phủ kín cả chiến hào.
Thông tin liên lạc bị cắt đứt, nhiều người không xác định được hướng tấn công.
Giữa lúc hỗn loạn ấy, anh Kiên vẫn bám chốt, liên tục báo hiệu cho đơn vị phía dưới biết vị trí an toàn.
Nhờ đó, đồng đội kịp thời giữ vững trận địa.
Nhưng khi trời gần sáng, anh đã không còn đứng dậy nữa.
Sau chiến tranh, đỉnh núi ấy được phủ xanh bởi cây rừng.
Người dân quanh vùng mỗi lần nhìn lên nơi cao nhất vẫn nhắc về bóng người năm xưa từng đứng giữa bom đạn để giữ bình yên cho đồng đội.


