Bóng Người Trên Sườn Núi
Chiều muộn hôm đó, ánh nắng cuối ngày kéo dài bóng núi thành những vệt đen chồng lên nhau. Đơn vị tôi vừa thay phiên gác thì nhận tin có dấu hiệu di chuyển phía sườn núi đối diện.
Khoảng cách không xa, nhưng sương mỏng khiến mọi thứ mờ như nhìn qua một tấm kính đục.
Chúng tôi nín thở quan sát.
Rồi một bóng người xuất hiện trên sườn dốc. Nhỏ bé, chậm rãi, gùi trên lưng một bó củi lớn. Bóng người ấy đi từng bước chắc chắn, như thể không hề biết đến những gì đang diễn ra quanh mình.
Không ai nổ súng.
Tất cả chỉ im lặng nhìn.
Đó là một người phụ nữ từ bản gần đó. Chúng tôi nhận ra vì con đường ấy chỉ dẫn xuống bản. Chị đi ngang qua khoảng trống giữa hai sườn núi, nơi ai cũng biết là nguy hiểm nhất.
Bóng chị kéo dài trên nền đất đỏ, đổ về phía chúng tôi.
Anh tổ trưởng khẽ nói:
“Giữ im lặng.”
Chúng tôi nằm yên, mắt dõi theo từng bước chân chị. Mỗi bước như kéo dài vô tận. Gùi củi trên lưng nghiêng ngả theo nhịp bước, nhưng chị không dừng lại.
Khi chị khuất sau lùm cây cuối cùng, cả tổ mới thở ra cùng lúc.
Không ai nói gì, nhưng ai cũng hiểu điều vừa xảy ra.
Chiều hôm đó, trận đánh nổ ra ở phía khác của sườn núi. Tiếng súng vang dội, kéo dài đến khi trời tối hẳn.
Đêm xuống, chúng tôi ngồi dựa lưng vào nhau cho đỡ lạnh. Anh tổ trưởng nói khẽ:
“Ngày mai chị ấy vẫn sẽ lên núi lấy củi.”
Tôi hỏi:
“Anh biết sao?”
Anh nhìn về phía thung lũng tối đen:
“Vì cuộc sống không thể chờ chiến tranh kết thúc.”
Tôi nằm xuống, nhìn lên bầu trời không trăng. Trong đầu tôi vẫn hiện lên bóng người gùi củi đi qua sườn núi lúc hoàng hôn.
Trong chiến tranh, có những khoảnh khắc rất nhỏ — nhưng đủ để nhắc rằng phía bên kia của tiếng súng, cuộc sống vẫn đang tiếp tục bước đi.



