Bóng Người Trong Khói Nhang Chiều
Câu chuyện là dòng hồi ức lặng lẽ về Nguyễn Hồng Sơn – người trưởng thành bên dòng sông Cổ Chiên hiền hòa, mang trong mình sự hiện diện âm thầm của một người cậu liệt sĩ chưa từng gặp mặt. Từ ký ức gia đình, những nén nhang ngày giỗ đến nhận thức sâu sắc về giá trị của bình yên, câu chuyện gợi nhắc rằng hạnh phúc hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh thầm lặng.
Nguyễn Hồng Sơn sinh năm 1967, lớn lên ở xã Thanh Đức, bên dòng sông Cổ Chiên hiền hòa. Tuổi thơ của Sơn trôi qua giữa những vườn chôm chôm, những buổi tắm sông buổi chiều và tiếng xuồng máy rì rào mỗi sớm. Nhưng trong căn nhà nhỏ lợp mái tôn của gia đình, luôn có một khoảng lặng rất riêng – nơi đặt bàn thờ người cậu ruột, một liệt sĩ đã hy sinh khi đất nước còn chia cắt.
Sơn không có ký ức trực tiếp về người cậu ấy. Khi cậu ra đi, Sơn còn chưa chào đời. Nhưng hình ảnh người liệt sĩ hiện diện trong gia đình qua từng lời kể của bà ngoại, qua ánh mắt trầm buồn của mẹ mỗi lần thắp nhang, và qua tấm ảnh đen trắng đã ngả màu thời gian. Với Sơn, người cậu ấy vừa xa lạ, vừa gần gũi đến lạ.
Những năm lớn lên sau chiến tranh, cuộc sống ở Thanh Đức còn nhiều khó khăn. Sơn sớm biết phụ giúp gia đình, biết trân trọng từng bữa cơm đủ đầy. Mỗi dịp lễ 27/7 hay ngày giỗ liệt sĩ, Sơn luôn theo mẹ ra nghĩa trang, lặng lẽ nghe đọc tên những người đã nằm xuống. Khi ấy, Sơn dần hiểu rằng sự bình yên mình đang có được đánh đổi bằng rất nhiều mất mát.



