Cựu chiến binh

BÓNG NGƯỜI TRONG KHÚC RỪNG

Trong một lần làm nhiệm vụ trinh sát sâu trong rừng, tổ trinh sát phát hiện thương binh bị lạc sau một trận bom. Giữa đêm tối và nguy hiểm rình rập, chiến sĩ Lê Minh Quân đã phối hợp cùng y tá Nguyễn Thị Lan đưa thương binh trở về an toàn, thể hiện tinh thần đồng đội và lòng dũng cảm giữa chiến trường.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Văn Hậu, từng là chiến sĩ trinh sát trong những năm tháng chiến tranh. Rừng sâu, bom đạn và bóng tối là những thứ chúng tôi quen thuộc như hơi thở, nhưng cũng là nơi chứa đựng nhiều ký ức không thể nào quên.

Đêm hôm ấy, đơn vị nhận được tin có một thương binh bị lạc sau trận bom ở khu vực rừng phía trước. Người này là lính thông tin, bị thương ở chân và không thể tự di chuyển.

Nếu không tìm thấy kịp thời, nguy cơ rất lớn.

Tổ trinh sát của chúng tôi gồm ba người được lệnh xuất phát ngay trong đêm.

Trong tổ có Lê Minh Quân, một người rất gan dạ nhưng ít nói. Cậu luôn đi đầu trong mọi nhiệm vụ nguy hiểm.

Rừng đêm hôm ấy dày đặc sương mù. Ánh đèn pin bị hạn chế tối đa, chỉ đủ soi từng bước chân. Tiếng côn trùng kêu rả rích, đôi khi bị cắt ngang bởi những tiếng động lạ khiến ai cũng phải dừng lại cảnh giác.

Sau gần một giờ tìm kiếm, chúng tôi nghe thấy tiếng rên rất khẽ phía dưới một triền dốc.

“Ở đây!” Quân thì thầm.

Chúng tôi men theo bụi cây, phát hiện một chiến sĩ nằm tựa vào gốc cây lớn. Anh ấy bị thương ở chân, máu đã thấm ướt cả ống quần.

Anh thều thào:
“Các đồng chí… đừng bỏ tôi lại…”

Quân lập tức quỳ xuống kiểm tra. Giọng cậu bình tĩnh nhưng gấp:
“Còn sống. Phải đưa về ngay.”

Nhưng đường rừng lúc ấy rất hiểm trở, lại có nguy cơ địch tuần tra bất ngờ.

Đúng lúc đó, từ phía xa vang lên tiếng bước chân và ánh đèn quét ngang.

Tất cả lập tức nằm im.

Không gian như đông cứng lại.

Quân ra hiệu cho y tá Nguyễn Thị Lan — người vừa được tăng cường đi cùng tổ trinh sát — băng bó tạm thời và chuẩn bị cáng.

Lan cúi xuống, động tác nhanh nhưng rất cẩn thận. Dù nguy hiểm cận kề, cô vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc.

Tiếng bước chân ngày càng gần.

Quân khẽ nói:
“Chờ tín hiệu.”

Một phút, rồi hai phút trôi qua như dài vô tận.

Khi ánh đèn quét sát mép rừng, một tiếng chim rừng bất ngờ vang lên — tín hiệu đã hẹn trước.

Ngay lập tức, chúng tôi bắt đầu di chuyển.

Quân và tôi thay nhau khiêng cáng, còn Lan đi phía sau hỗ trợ.

Đường rừng trơn trượt, có lúc suýt ngã xuống dốc. Nhưng không ai dám dừng lại lâu.

Thương binh trên cáng vẫn thỉnh thoảng rên nhẹ, nhưng ánh mắt đã có hy vọng.

Khi vượt qua được đoạn nguy hiểm nhất, Quân mới thở ra:
“Thoát rồi…”

Lan chỉ nói khẽ:
“Còn phải đưa về đến trạm quân y nữa.”

Và chúng tôi tiếp tục đi.

Đến khi nhìn thấy ánh đèn của trạm quân y phía xa, cả tổ mới thực sự yên tâm.

Thương binh được đưa vào trong an toàn. Lan đứng lặng một lúc, rồi mới tháo găng tay, bàn tay cô vẫn còn run nhẹ vì căng thẳng.

Quân nhìn theo rồi nói:
“Trong rừng tối như vậy, chỉ cần chậm một chút là không kịp.”

Tôi không trả lời. Vì tôi hiểu, có những khoảnh khắc trong chiến tranh, con người không chỉ chiến đấu bằng súng… mà còn bằng lòng dũng cảm và tình đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BÓNG NGƯỜI TRONG KHÚC RỪNG | Câu chuyện thời hoa lửa