BÓNG NÚI BÀ ĐEN VÀ NHỮNG NGÀY KHÔNG NGỦ (1)
Sau những trận đánh tại vùng đồng bằng, đơn vị của bác Mão hành quân về vùng núi Bà Đen (Tây Ninh). Ngọn núi cao vút, mây phủ quanh năm nhưng lại là một "túi bom" thực sự với sự tranh chấp quyết liệt giữa ta và địch.Tại đây, nhiệm vụ của bác và đơn vị là chốt giữ các vị trí hiểm yếu, ngăn chặn các cuộc càn quét của địch từ phía dưới. Cuộc sống trên núi cao thiếu thốn trăm bề: thiếu nước, thiếu rau xanh, quanh năm chỉ có muối vừng và lương khô. Những đêm sương muối xuống buốt giá, bác Mão cùng đồng đội thay nhau gác, mắt không rời những khe đá vì chỉ một sơ hở nhỏ, địch có thể lẻn lên. Bác nhớ nhất là những lần vận chuyển thương binh, tiếp tế lương thực dưới chân núi, nơi hỏa lực địch luôn rình rập. Núi Bà Đen không chỉ là một địa danh địa lý, mà trong lòng bác Mão, đó là biểu tượng của sự kiên trung, nơi những người lính đã sống và chiến đấu giữa vách đá cheo leo, lấy bầu trời làm màn, lấy đá núi làm giường để giữ vững mạch máu giao thông chiến lược.



