BÓNG NÚI MỜ SƯƠNG VÀ KÝ ỨC BẬC TIỀN BỐI F64
BÓNG NÚI MỜ SƯƠNG VÀ KÝ ỨC BẬC TIỀN BỐI F64
Trong căn nhà nhỏ ấm cúng tràn ngập ánh nắng chiều, ông Nguyễn Đức Tuấn chậm rãi giở lại cuốn sổ tay quân nhân đã ngả màu thời gian. Sinh năm 1935, ở cái tuổi "thượng thượng thọ" ngoài chín mươi, đôi mắt người cựu chiến binh già vẫn lấp lánh niềm tự hào kỳ lạ mỗi khi nhớ về một thời đạn bom oanh liệt. Với ông, 15 năm cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân trong quân ngũ (1961 – 1976), đặc biệt là những năm tháng kiên cường bám trụ tại Đại đội 5, Tiểu đoàn 3 (C5, D3), Sư đoàn 64 (F64) là chặng đường rực rỡ và thiêng liêng nhất của cuộc đời.
Mùa xuân tuổi 26 và chặng đường 15 năm dâng hiến
Năm 1961, giữa lúc miền Bắc đang hăng hái xây dựng chủ nghĩa xã hội và hướng về miền Nam ruột thịt, chàng thanh niên Nguyễn Đức Tuấn tròn 26 tuổi đã giã từ quê hương để khoác lên mình màu áo xanh chú bộ đội. Ngày ấy, ở độ tuổi chín chắn và giàu nhiệt huyết, ông mang theo chí khí kiên cường của người lính cách mạng xông pha trên mọi nẻo đường chiến dịch.
Được biên chế về Đại đội 5, Tiểu đoàn 3 (C5, D3) thuộc Sư đoàn 64, ông Tuấn cùng đồng đội nhận trách nhiệm vô cùng nặng nề trên các địa bàn trọng điểm. Lực lượng của C5D3 ngày ấy vừa phải tổ chức huấn luyện, vừa trực tiếp chiến đấu và phục vụ chiến đấu, chốt giữ các tuyến đường giao thông huyết mạch, sẵn sàng đập tan mọi âm mưu bắn phá của không quân địch.
Kỷ niệm đáng nhớ: Đêm bám hào dưới mưa pháo và tình đồng chí C5D3
Nói về 15 năm binh nghiệp, ký ức sâu sắc nhất đối với người cựu chiến binh già Nguyễn Đức Tuấn là những đợt bám trụ chiến hào cùng đơn vị C5D3 trong những năm tháng chống Mỹ cứu nước ác liệt nhất.
Ông nhớ lại một đêm mùa đông mưa rừng rỉ rả, trận địa của D3 bị máy bay địch phát hiện và trút hàng đợt bom pháo dữ dội nhằm cắt đứt tuyến đường tiếp viện. Khói bom mù mịt hòa lẫn với đất đá cày xới, mặt đất rung chuyển chao đảo. Lúc ấy, ông Tuấn – với kinh nghiệm và sự điềm tĩnh của người anh lớn trong tiểu đội – đã cùng đồng đội kiên cường bám chắc trận địa, vừa đánh trả máy bay địch, vừa hỗ trợ san lấp hố bom để mở đường cho đoàn xe quân sự kịp thời vượt qua trước khi trời sáng.
Trong gian khổ thiếu thốn, giữa ranh giới mỏng manh của sống và chết, tình đồng chí giữa ông và các chiến sĩ C5D3 lại bùng lên sưởi ấm tất cả. Bát cơm độn sắn nhường nhau giữa ca gác, ngụm nước ấm trong chiếc bình tông lõm góc hay chiếc áo bông khô ráo duy nhất được chuyền tay nhau khi thay ca đã tiếp thêm sức mạnh phi thường giúp ông cùng đơn vị hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.
Trở về thời bình và tấm gương sáng giữa đời thường
Năm 1976, khi đất nước đã hoàn toàn thu về một mối, hoàn thành trọn vẹn 15 năm nghĩa vụ thiêng liêng đối với Tổ quốc, ông Nguyễn Đức Tuấn xuất ngũ trở về với cuộc sống đời thường. Rời tay súng, ông bước vào cuộc sống lao động sản xuất kiến thiết quê hương với tác phong kỷ luật và bản lĩnh kiên cường của người lính C5, D3, F64.
Trở lại cuộc sống bình dị, ông luôn phát huy truyền thống tốt đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ", tích cực tham gia các phong trào tại địa phương, giáo dục con cháu sống có trách nhiệm, lòng yêu nước và sự biết ơn đối với thế hệ đi trước.
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc như mây trời, mỗi lần ngắm nhìn lại những tấm huân, huy chương được treo trân trọng trên tường, cựu chiến binh Nguyễn Đức Tuấn lại mỉm cười thanh thản. Quãng thời gian 1961 – 1976 tại C5, D3, F64 không chỉ là một chặng đường lịch sử, mà còn là minh chứng đẹp đẽ nhất cho một thời tuổi trẻ biết sống, biết cống hiến và dâng trọn tất cả cho sự bình yên của Tổ quốc.



