BÓNG NÚI SAU LƯNG
Muốn đi xa, con người cần một điểm tựa.
Với dân tộc Việt Nam, điểm tựa ấy không chỉ là lịch sử hào hùng, mà còn là những người mẹ đã âm thầm gánh vác hy sinh để giữ vững niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lãnh, sinh năm 1886, quê tại Bắc Sơn, An Dương, Hải Phòng, thuộc lớp người đã đi qua gần trọn một thế kỷ đầy biến động của dân tộc. Cuộc đời Mẹ là biểu tượng của sự bền bỉ, lòng nhân hậu và đức hy sinh cao cả của người phụ nữ Việt Nam.
Người ta thường ngước nhìn đỉnh núi.
Nhưng ít ai để ý rằng chính phần chân núi lặng lẽ nâng đỡ cả ngọn núi đứng vững giữa đất trời.
Những người mẹ Việt Nam cũng như vậy.
Không cần được gọi tên trên những chiến công.
Không mong được tôn vinh vì những điều mình đã hiến dâng.
Các Mẹ chỉ lặng lẽ làm điểm tựa để những người con vững lòng lên đường khi Tổ quốc cất tiếng gọi.
Trong những năm tháng chiến tranh, biết bao gia đình phải chấp nhận chia xa. Phía sau những người con là ánh mắt của người mẹ, chất chứa yêu thương nhưng cũng đầy bản lĩnh. Chính sự hy sinh không lời ấy đã góp phần làm nên sức mạnh để dân tộc vượt qua khói lửa, giành lấy độc lập và tự do.
Danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng là sự tri ân thiêng liêng của Tổ quốc đối với những người mẹ đã hiến dâng những điều quý giá nhất cho non sông. Đó là lời khẳng định rằng sự vĩ đại không chỉ được tạo nên từ những điều phi thường, mà còn từ những hy sinh bình dị kéo dài suốt cả một đời người.
Hôm nay, trên quê hương Bắc Sơn, cuộc sống đã đổi thay từng ngày. Những con đường mới, những mái trường mới và những khát vọng mới đang được viết tiếp trong hòa bình. Đó chính là thành quả được xây đắp từ nền móng mà các Mẹ đã âm thầm gìn giữ.
Đối với tuổi trẻ hôm nay, tri ân không chỉ là ghi nhớ quá khứ, mà còn là biến lòng biết ơn thành hành động; không ngừng học tập, rèn luyện, làm chủ khoa học công nghệ, tiên phong trong chuyển đổi số và cống hiến bằng tất cả trách nhiệm của mình đối với quê hương, đất nước.
Xin thành kính tri ân Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lãnh.
Như bóng núi vẫn lặng lẽ ở phía sau để chở che cho muôn nẻo đường, cuộc đời và sự hy sinh của Mẹ sẽ mãi là điểm tựa tinh thần cho các thế hệ Việt Nam. Từ điểm tựa ấy, dân tộc sẽ tiếp tục vững bước, gìn giữ hòa bình và viết tiếp những mùa xuân tươi đẹp trên quê hương.



