BÓNG NÚI TÂN TRÀO VÀ MÙA XUÂN ĐẠI THẮNG CỦA NGƯỜI LÍNH E172
BÓNG NÚI TÂN TRÀO VÀ MÙA XUÂN ĐẠI THẮNG CỦA NGƯỜI LÍNH E172
Trong căn nhà ngập tràn ánh nắng ấm áp, cựu chiến binh Mai Văn Doan chậm rãi vuốt ve chiếc ba lô lộn đã sờn góc – kỷ vật quý giá còn vẹn nguyên từ thời quân ngũ. Sinh năm 1954, ở cái tuổi ngoài bảy mươi, đôi mắt ông vẫn ánh lên nét tinh anh và niềm kiêu hãnh rạng rỡ khi nhớ về một thời tuổi trẻ khoác lên mình màu áo xanh chú bộ đội. Đối với ông, quãng thời gian từ năm 1971 đến năm 1975 tại Đại đội 1, Tiểu đoàn 3 (C1, D3), Trung đoàn 172 (E172) Tuyên Quang là một thiên bản hạc gian lao nhưng vô cùng oanh liệt, khắc sâu trong tâm khảm không bao giờ phai mờ.
Mùa xuân tuổi 17 và bước chân vào chiến trường
Năm 1971, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang ở giai đoạn căng thẳng và quyết liệt nhất, chàng thanh niên Mai Văn Doan vừa tròn 17 tuổi đã gạt lại những ước mơ riêng, hăng hái viết đơn tự nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày rời quê hương, hành trang của người lính trẻ ấy ngoài chiếc ba lô nhẹ lỡ chỉ có lời hứa chiến thắng trở về.
Được biên chế về C1, D3 thuộc Trung đoàn 172 (E172) Tuyên Quang – đơn vị đóng quân trên mảnh đất Thủ đô Khu giải phóng huyền thoại, ông Doan cùng đồng đội nhận nhiệm vụ vô cùng nặng nề: vừa tập trung huấn luyện chiến đấu cao độ, sẵn sàng bổ sung lực lượng cho các chiến trường trọng điểm, vừa chốt giữ và bảo vệ an toàn tuyệt đối cho căn cứ địa cách mạng Tuyên Quang.
Kỷ niệm đáng nhớ: Đêm hành quân dã ngoại và bát cháo ấm tình C1D3
Nói về những năm tháng ở C1, D3, E172, ánh mắt ông Doan lại bồi hồi xúc động. Kỷ niệm khắc sâu nhất trong đời binh nghiệp của ông là đợt hành quân dã ngoại và diễn tập đêm trên vùng núi cao Tuyên Quang vào mùa đông năm 1972, thời điểm không quân Mỹ tăng cường bắn phá ác liệt miền Bắc.
Mùa đông ngàn thẫm lạnh cắt da cắt thịt, sương muối phủ trắng xóa các kẽ đá. Đơn vị C1, D3 phải vượt qua hàng chục cây số đường núi trơn trượt dưới cái lạnh thấu xương, trên lưng là chiếc ba lô nặng trịch và vũ khí trang bị đầy đủ. Có những đồng chí trẻ trượt chân ngã sưng húp cả cổ chân, nhưng không ai kêu than hay bỏ cuộc. Ông Doan – với sự dẻo dai và tinh thần đồng đội nồng nhiệt – đã chủ động đeo giúp ba lô và dìu đồng đội cùng tiến bước.
Đêm đó, cả đại đội trú quân trong một gian lán tạm bên sườn núi. Giữa cơn mưa rừng rỉ rả, mấy anh em quây quần bên bếp lửa nhỏ gom từ cành cây khô, chia nhau từng ngụm nước ấm và bát cháo loãng từ chút gạo còn lại cuối cùng. Trong tiếng gió ngàn rít qua kẽ lá, những câu chuyện về quê nhà, về lời hứa ngày đất nước thống nhất lại cất lên đầy ấm áp. Chính sự đùm bọc, sẻ chia ranh giới gian khổ ấy đã tiếp thêm sức mạnh để ông Doan cùng tập thể C1, D3 vượt qua mọi thử thách, sẵn sàng nhận và hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.
Mùa xuân chiến thắng và phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" giữ trọn
Mùa xuân năm 1975, khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thu về một mối, niềm hạnh phúc vỡ òa đến với triệu triệu người dân Việt Nam, trong đó có những người lính C1, D3, E172. Hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ thiêng liêng đối với Tổ quốc, ông Mai Văn Doan xuất ngũ trở về với cuộc sống đời thường.
Rời tay súng, bước vào cuộc chiến lao động sản xuất kiến thiết quê hương, cựu chiến binh Mai Văn Doan luôn giữ vững và phát huy bản chất tốt đẹp của "Bộ đội Cụ Hồ". Tác phong kỷ luật, sự kiên cường và ý chí vượt khó được rèn luyện từ E172 Tuyên Quang đã giúp ông vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống, tích cực tham gia các phong trào tại địa phương và luôn là tấm gương sáng cho con cháu noi theo.
Giờ đây, khi nhìn lại chặng đường 4 năm quân ngũ (1971 – 1975) đã qua, ông Mai Văn Doan mỉm cười thanh thản. Mấy năm tuổi trẻ nơi C1, D3, E172 Tuyên Quang tuy không quá dài so với một đời người, nhưng đó là chặng đường rực rỡ và kiêu hãnh nhất – nơi ông đã dâng trọn nhiệt huyết tuổi mười bảy cho sự bình yên và độc lập của Tổ quốc.



