Bài viết

Bông sen giữa Đồng Tháp Mười

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1946, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp vừa bùng nổ ở Nam Bộ, vùng Đồng Tháp Mười trở thành căn cứ quan trọng của lực lượng cách mạng. Những cánh đồng ngập nước mênh mông, rừng tràm bạt ngàn và đầm sen trải rộng đã che chở cho biết bao cán bộ, chiến sĩ.

Tại một xóm nhỏ ven đầm có cô gái tên Hòa vừa tròn hai mươi tuổi.

Hòa sinh ra trong một gia đình làm nghề hái sen và đánh cá. Cha cô chèo xuồng đi đặt lưới mỗi sáng sớm, còn mẹ gói gương sen và cá khô đem ra chợ huyện bán. Từ nhỏ, Hòa đã quen với mùi bùn đất, hương sen thoảng trong gió và những con xuồng nhỏ len lỏi giữa đồng nước.

Cô là người dịu dàng nhưng rất gan dạ. Người trong xóm thường nói:
— Nhìn Hòa nhỏ bé vậy thôi, nhưng lòng nó cứng như thân tràm giữa mùa nước nổi.

Khi kháng chiến lan về quê, nhiều cán bộ bí mật hoạt động trong vùng cần người dẫn đường, chuyển lương thực và che giấu tài liệu.

Hòa tình nguyện tham gia đội giao liên của địa phương.

Ban ngày, cô vẫn chèo xuồng đi hái sen như bao người khác. Nhưng dưới những bó sen và những giỏ cá, cô bí mật giấu thư từ, thuốc men và tài liệu cho cán bộ cách mạng.

Mẹ cô từng lo lắng:
— Con gái đi lại nhiều trong thời buổi này nguy hiểm lắm.

Hòa chỉ mỉm cười:
— Nếu ai cũng sợ, thì lấy ai giữ quê mình hả má?

Một buổi chiều cuối mùa nước nổi, đơn vị nhận tin khẩn: một cán bộ quan trọng bị thương cần được đưa gấp qua vùng đầm sen sang căn cứ bên kia trước khi địch càn tới.

Con đường duy nhất là đi xuồng qua những lối nước nhỏ mà chỉ người địa phương mới thuộc rõ.

Hòa nhận nhiệm vụ.

Đêm ấy, trăng mờ phủ trên mặt nước. Cô chèo chiếc xuồng nhỏ, phía dưới những bó sen là người cán bộ đang sốt cao cùng túi tài liệu quan trọng.

Mỗi nhịp chèo đều phải thật nhẹ để không gây tiếng động.

Khi gần đến bìa rừng tràm, ánh đèn của lính tuần bất ngờ xuất hiện phía xa.

Nếu quay lại sẽ không kịp, nếu tiếp tục rất dễ bị phát hiện.

Hòa nhanh trí bẻ thêm những bông sen phủ kín mặt xuồng, rồi giả làm người đi hái sen đêm muộn. Cô bình tĩnh chèo chậm qua khu vực tuần tra, ánh mắt không hề nao núng.

Nhờ sự gan dạ ấy, người cán bộ được đưa đến nơi an toàn.

Nhưng trên đường quay về, trong lúc giúp một xuồng khác tránh khỏi vùng phục kích, Hòa đã bị địch phát hiện.

Cô mãi mãi nằm lại giữa đầm sen quê hương, tuổi xuân gửi theo hương sen mùa nước nổi.

Ngày đất nước hòa bình, người dân trong vùng vẫn nhắc về cô gái chèo xuồng năm ấy — người đã biến những bó sen bình dị thành con đường giữ lấy cách mạng.

Mỗi mùa sen nở, giữa Đồng Tháp Mười mênh mông, người ta lại nhớ đến Hòa như nhớ về một bông sen đẹp nhất của quê hương — giản dị, thanh khiết nhưng kiên cường giữa bão giông lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn