Cựu chiến binh

BÔNG SEN GIỮA MÙA LỬA

Tuyên Quang13/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÔNG SEN GIỮA MÙA LỬA

Mùa hè năm 1968, chiến tranh vẫn tiếp diễn ác liệt ở nhiều nơi miền Nam. Những ngày tháng sau Tết Mậu Thân để lại trong lòng người dân biết bao mất mát, nhưng giữa những đau thương ấy, con người vẫn cố gắng sống, yêu thương và hy vọng.

Ở một vùng quê có con sông nhỏ chảy qua, cô bé An sống cùng mẹ. Trước sân nhà An có một ao sen. Mỗi mùa hè, những bông sen lại vươn lên giữa mặt nước, dù xung quanh còn nhiều dấu vết của chiến tranh.

Mẹ An thường nói:

— Con nhìn bông sen này. Nó mọc từ bùn mà vẫn nở đẹp.

An hỏi:

— Sau này chiến tranh hết, sen vẫn nở chứ mẹ?

Mẹ mỉm cười:

— Chắc chắn rồi.

Nhưng mùa hè năm ấy, cuộc sống của gia đình An không còn bình yên.

Sau Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968, nhiều khu vực tiếp tục chịu ảnh hưởng nặng nề của chiến tranh. Người dân phải đối mặt với cảnh nhà cửa hư hại, gia đình chia lìa và những ngày tháng thiếu thốn.

Một buổi sáng, An cùng mẹ ra ao sen.

Một số bông hoa đã bị gãy.

Mặt nước đầy lá và bùn đất.

An buồn bã nói:

— Sen chết hết rồi mẹ.

Mẹ cúi xuống, nhặt một cành sen còn xanh:

— Không đâu. Con nhìn kỹ đi.

An nhìn theo tay mẹ.

Dưới lớp bùn, những chiếc lá non đang bắt đầu nhô lên.

— Nó vẫn sống!

Mẹ gật đầu:

— Đúng vậy. Có những thứ tưởng như đã mất nhưng chỉ đang chờ ngày sống lại.

Từ hôm ấy, An thường chăm sóc ao sen.

Em nhặt những cành gãy, dọn lá và giữ lại những mầm sen còn sót.

Cuộc sống vẫn khó khăn, nhưng người dân trong làng bắt đầu giúp đỡ nhau nhiều hơn.

Những người có gạo chia cho người thiếu gạo.

Những gia đình còn nguyên nhà giúp những người mất nhà.

Trẻ em cùng nhau đến lớp trong một căn phòng nhỏ được dựng tạm.

Ai cũng mong một ngày chiến tranh kết thúc.

Rồi mùa hè năm sau, những bông sen đầu tiên nở lại.

An chạy về gọi mẹ.

— Mẹ ơi! Sen nở rồi!

Hai mẹ con đứng bên ao.

Những bông sen hồng vươn lên giữa mặt nước trong trẻo.

Mẹ nhìn con gái rồi nói:

— Con thấy không? Cuộc sống cũng giống như hoa sen. Dù bắt đầu từ bùn đất, nó vẫn có thể vươn lên đón ánh sáng.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.

An đã trưởng thành và trở thành giáo viên.

Cô vẫn sống ở quê và thường đưa học sinh đến bên ao sen.

Mỗi khi kể về những năm tháng chiến tranh, An không chỉ kể về những trận đánh.

Cô kể về những người dân đã cố gắng vượt qua khó khăn, về những gia đình từng chia lìa và về những ước mơ bình dị của một thế hệ.

Cô nói:

— Các em hãy nhớ lịch sử để hiểu rằng hòa bình hôm nay rất đáng quý. Và khi gặp khó khăn, hãy nhớ đến những bông sen này. Chúng có thể vươn lên từ bùn đất, thì con người cũng có thể đứng dậy sau những mất mát.

Những học sinh im lặng lắng nghe.

Gió nhẹ thổi qua mặt ao.

Những bông sen khẽ lay động.

An nhìn chúng và nhớ đến mẹ.

Mẹ đã mất từ lâu, nhưng lời nói năm nào vẫn còn nguyên trong ký ức:

“Chắc chắn rồi. Sau này chiến tranh hết, sen vẫn nở.”

An mỉm cười.

Chiến tranh đã đi qua.

Những vết thương của quá khứ dần được chữa lành.

Và mỗi mùa hè, những bông sen vẫn tiếp tục nở.

Như một biểu tượng của sức sống, bông sen giữa mùa lửa nhắc nhở mỗi thế hệ rằng dù trải qua bao nhiêu đau thương, con người vẫn có thể vươn lên, gìn giữ niềm tin và hướng tới một tương lai hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BÔNG SEN GIỮA MÙA LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa