Bài viết

BÓNG TRĂNG SÁNG MÃI - 1B2VCVB

Giữa những năm tháng cuối đời trong ngôi nhà sàn đơn sơ tại Phủ Chủ tịch, Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn dồn hết tâm huyết cho vận mệnh non sông. Dù sức khỏe đã suy giảm, nỗi nhớ thương đồng bào miền Nam ruột thịt và trăn trở về cuộc sống ấm no của nhân dân vẫn luôn day dứt khôn nguôi trong tim Người. Chính trong giai đoạn này, Bác đã hoàn thành bản Di chúc lịch sử – một tài sản tinh thần vô giá gửi lại cho muôn đời sau, dặn dò toàn Đảng, toàn dân giữ vững tinh thần đoàn kết và khát vọng kiến thiết đất nước. Ngày mùng 2 tháng 9 năm 1969, trái tim lớn của Người ngừng đập, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho triệu triệu con tim Việt Nam. Nhưng Bác không bao giờ mất đi; Người đã hóa thân thành hồn thiêng sông núi, thành ngọn đuốc bất tử soi đường cho dân tộc Việt Nam trên bước đường vươn tới tương lai hòa bình và thịnh vượng.

14/08/2026Phường Quyết Thắng (Phường Quyết Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hà Nội những năm cuối đời của Người mang một nỗi niềm trầm mặc khó tả. Mùa thu năm 1969, bầu trời Thủ đô thường thấp hơn, mây xám trôi chầm chậm qua những vòm lá xà cừ cổ thụ. Trong khuôn viên Phủ Chủ tịch, ngôi nhà sàn gỗ đơn sơ vẫn lặng lẽ tỏa bóng xuống mặt ao cá. Nơi ấy, người cha già của dân tộc đang trải qua những ngày tháng cuối đời, ngày đêm dõi theo vận mệnh non sông và hướng về đồng bào miền Nam ruột thịt.

Dù sức khỏe đã suy giảm, Bác vẫn luôn dành thời gian đọc thư thiếu nhi, nghe báo cáo tình hình chiến sự và lo toan cho công việc chung của đất nước. Một buổi chiều mưa giông, đồng chí Vũ Kỳ mang lên nhà sàn chén thuốc Nam nóng hổi. Bác ân cần hỏi han chuyện học hành của các cháu nhỏ, rồi nhìn ra khoảng sân ngập tràn mưa với ánh mắt đầy trăn trở.

Đối với Bác, miền Nam luôn là nỗi nhớ thương sâu thẳm nhất. Mỗi tối, nghe tin chiến thắng, mắt Người ánh lên niềm vui; còn khi nghe tin đồng bào, chiến sĩ hy sinh, nét mặt Người lại chùng xuống, rưng rưng xót xa. Những lần gặp gỡ đoàn đại biểu miền Nam tập kết, Người ôm lấy từng người và nghẹn ngào khẳng định: "Miền Nam luôn ở trong trái tim tôi". Sự quan tâm tỉ mỉ và tình yêu thương bao la ấy khiến ai nấy đều cảm nhận Người thực sự là người thân ruột thịt trong mỗi gia đình Việt Nam.

Giữa lúc chiến tranh khốc liệt, Bác đã bắt đầu đặt bút viết bản Di chúc lịch sử – một tài sản tinh thần vô giá cho muôn đời sau. Ngồi bên chiếc bàn gỗ nhỏ dưới ánh đèn, Người viết về Đảng, về đoàn kết, về thế hệ trẻ và việc chăm lo đời sống cho nhân dân sau ngày chiến thắng. Từng con chữ đều thấm đượm tầm nhìn vĩ đại và tấm lòng hy sinh trọn vẹn vì Tổ quốc của một nhân cách lớn.

Ngày mùng 2 tháng 9 năm 1969, trái tim lớn của Người đã ngừng đập đúng vào Ngày Quốc khánh, để lại niềm tiếc thương vô hạn trong triệu triệu con tim. Nhưng Bác Hồ không bao giờ mất đi; Người đã hóa thân thành hồn thiêng sông núi, thành ngọn đuốc bất tử soi đường cho dân tộc trên hành trình vươn tới tương lai hòa bình, độc lập và thịnh vượng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn