Bóng tre bên thành Cổ Loa
Vào thế kỷ thứ III trước Công nguyên, khi An Dương Vương cho xây thành Cổ Loa để bảo vệ nước Âu Lạc, khắp vùng đất ven sông đều rộn ràng tiếng người dựng thành, đắp lũy.
Tại một làng nhỏ gần Cổ Loa có chàng trai tên Minh vừa tròn hai mươi tuổi.
Minh là con trai của một gia đình làm nghề trồng tre và đan lát. Cha anh nổi tiếng khéo tay với những chiếc rổ, chiếc rá, còn mẹ quanh năm chăm nom vườn tre sau nhà. Từ nhỏ, Minh đã lớn lên dưới bóng tre xanh, quen với tiếng gió xào xạc và những buổi theo cha chặt tre từ sáng sớm.
Anh khỏe mạnh, chăm chỉ và rất yêu mảnh đất quê mình. Mỗi lần nhìn những đoàn người kéo về xây thành, Minh thường đứng thật lâu và nói:
— Nếu thành vững, dân mình mới có cuộc sống yên bình.
Khi triều đình huy động dân phu góp sức xây thành Cổ Loa, Minh là người đầu tiên trong làng tình nguyện tham gia.
Công việc vô cùng nặng nhọc. Hàng ngày, anh cùng dân làng gánh đất, đắp lũy, chặt tre làm hàng rào phòng thủ và vận chuyển vật liệu qua những con đường lầy lội.
Những bức thành đất cao dần lên, nhưng cũng nhiều lần bị sụt lở sau những trận mưa lớn.
Có người nản lòng, nhưng Minh luôn động viên:
— Thành đổ thì dựng lại. Giữ nước không thể chỉ làm một lần mà xong.
Nhờ đôi tay quen việc tre nứa, anh được giao phụ trách nhóm dựng hàng rào tre bảo vệ lớp ngoài thành. Những thân tre già được chọn kỹ, vót nhọn và cắm thành từng lớp dày chắc chắn.
Cha anh nhìn con trai làm việc giữa nắng gắt mà tự hào:
— Tre nhà mình hôm nay không chỉ che mái nhà, mà đang giữ cả non sông.
Một đêm mưa lớn, một đoạn lũy phía Đông bất ngờ bị sạt lở nghiêm trọng. Nếu không khắc phục ngay, công sức bao ngày sẽ mất trắng và kẻ địch có thể lợi dụng điểm yếu ấy.
Minh cùng nhóm dân phu lập tức lao ra trong đêm tối. Họ dùng tre chống lở, đắp lại từng xe đất và giữ cho bờ thành không tiếp tục sụp xuống.
Mưa như trút nước, bùn đất ngập đến đầu gối nhưng không ai bỏ vị trí.
Khi đoạn thành gần được gia cố xong, một mảng đất lớn bất ngờ sạt xuống.
Để cứu những người phía sau, Minh đã đẩy đồng đội ra khỏi vùng nguy hiểm.
Bức thành được giữ lại.
Nhưng anh mãi mãi nằm dưới lớp đất ướt của thành Cổ Loa, tuổi trẻ hòa vào từng tấc đất quê hương.
Nhiều năm sau, khi thành Cổ Loa đứng sừng sững giữa trời đất Âu Lạc, người dân trong vùng vẫn kể về chàng trai trồng tre đã gửi đời mình vào bức thành giữ nước.
Bóng tre bên thành Cổ Loa không chỉ là hình ảnh của một làng quê bình dị, mà còn là biểu tượng cho sức mạnh đoàn kết, cho tinh thần dựng nước và giữ nước từ buổi đầu lịch sử dân tộc Việt Nam.



