BỮA ĂN GIỮA RỪNG
Ký ức về một bữa ăn dã chiến của tổ công binh trong lúc làm nhiệm vụ mở đường giữa rừng sâu.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Hoàng Văn Phúc đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc đến bữa ăn giữa rừng, ánh mắt bác vẫn ánh lên sự ấm áp của ký ức.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Phúc, bữa cơm dã chiến là ký ức không thể nào quên.
Hôm đó, đơn vị tạm dừng công việc giữa rừng.
Ai cũng đã thấm mệt sau nhiều giờ mở đường.
Mỗi người lấy phần lương khô ít ỏi của mình.
Thêm chút muối vừng mang theo từ trước.
Và nước suối múc vội bên khe đá.
Không có bàn ăn.
Không có chỗ ngồi cố định.
Chỉ có những tảng đá và gốc cây giữa rừng.
Mọi người ngồi sát bên nhau.
Ăn trong im lặng nhưng không hề cô đơn.
Thỉnh thoảng có vài câu chuyện ngắn được nhắc lại.
Về quê nhà.
Về ruộng đồng.
Về gia đình đang chờ đợi.
Bác Phúc nhớ rất rõ cảm giác lúc đó.
Bữa ăn tuy đơn giản nhưng lại rất ấm áp.
Ăn xong, ai cũng tranh thủ nghỉ ngắn.
Rồi lại tiếp tục công việc còn dang dở.
Nhiều năm sau, bác thường nói:
“Giữa chiến tranh, một bữa ăn đủ đầy không phải là thức ăn, mà là có đồng đội bên cạnh.”
Và ký ức về bữa ăn giữa rừng vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính công binh Hoàng Văn Phúc.



