Cựu Thanh niên xung phong

Bữa chè đường hiếm hoi giữa chiến trường

Lào Cai20/05/2026Hoàng Văn Sỹ (Đoàn Thanh niên Bộ CHQS tỉnh Lào Cai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu TNXP Đinh Thị Chính kể rằng suốt ba năm thanh niên xung phong, thứ xa xỉ nhất với các cô gái trẻ khi ấy đôi khi chỉ là một chút đường ngọt.

Một buổi chiều năm 1967, đơn vị bà vừa hoàn thành việc san lấp hố bom sau nhiều ngày làm việc liên tục. Ai cũng mệt rã rời.

Đúng lúc ấy, đơn vị hậu cần chuyển tới một ít đường và đỗ xanh.

Anh nuôi quyết định nấu một nồi chè cho cả đội.

“Nghe có chè ai cũng mừng như có quà,” bà kể.

Nồi chè được nấu trong chiếc xoong méo mó đặt trên bếp củi giữa rừng. Đường ít nên chè loãng, mỗi người chỉ được một ca nhỏ.

Vậy mà ai cũng nâng niu.

Có cô còn uống chậm từng ngụm để “ăn cho lâu”.

Trong lúc cả đội đang ngồi ăn chè, một chị nhìn bát chè rồi cười:
“Hòa bình về tôi sẽ ăn một nồi chè thật to.”

Câu nói khiến mọi người bật cười theo.

Bà Chính bảo đó là bữa chè ngon nhất đời mình.

Không phải vì đủ đầy, mà vì nó đến giữa những tháng ngày gian khổ nhất của tuổi trẻ.

Giờ đây, mỗi lần nấu chè đỗ xanh cho con cháu, cựu TNXP Đinh Thị Chính lại nhớ về nồi chè loãng giữa rừng năm ấy — một ký ức giản dị nhưng ấm áp tình đồng đội trong những năm tháng chống Mỹ đầy gian khó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn