Bữa cơm bên hầm chữ A
Mùa mưa năm 1972, tại chiến trường Tây Nguyên, đơn vị của chiến sĩ Trần Văn Đức chỉ còn ít gạo và muối vừng. Mỗi người chỉ được một bát cơm nhỏ. Đức lặng lẽ nhường phần cơm của mình cho người đồng đội đang sốt rét ác tính. Đêm ấy, anh chỉ uống nước suối cầm hơi rồi tiếp tục hành quân. Sau chiến tranh, người đồng đội được cứu sống luôn kể rằng bát cơm năm ấy là bữa cơm ngon nhất cuộc đời. Đó không chỉ là hạt gạo, mà là tình đồng chí được đổi bằng sự hy sinh thầm lặng.
Mùa mưa năm 1972, tại chiến trường Tây Nguyên, đơn vị của chiến sĩ Trần Văn Đức chỉ còn ít gạo và muối vừng. Mỗi người chỉ được một bát cơm nhỏ. Đức lặng lẽ nhường phần cơm của mình cho người đồng đội đang sốt rét ác tính. Đêm ấy, anh chỉ uống nước suối cầm hơi rồi tiếp tục hành quân. Sau chiến tranh, người đồng đội được cứu sống luôn kể rằng bát cơm năm ấy là bữa cơm ngon nhất cuộc đời. Đó không chỉ là hạt gạo, mà là tình đồng chí được đổi bằng sự hy sinh thầm lặng.



