Bữa cơm chan nước mắt
Có lần nhà hết gạo, ông phải vay tạm hàng xóm.
Bữa cơm hôm đó giản dị nhưng ấm áp.
Ông nhìn con ăn mà lặng im.
Không phải vì buồn, mà vì quyết tâm.
Ông tự nhủ sẽ không để cảnh này lặp lại.
Sau đó, ông lao vào làm việc không nghỉ.
Vài năm sau, nhà ông đã đủ đầy.
Nhưng ông không quên bữa cơm ngày ấy.


