Bài viết

BỮA CƠM CHỈ CÓ MUỐI

Tôi là Trần Văn Dũng, sinh năm 1964… Có một buổi trưa, đơn vị dừng lại giữa rừng để ăn. Lương thực lúc đó gần như cạn. Cả tiểu đội chỉ còn một nắm gạo và ít muối. Chúng tôi nấu thành một nồi cháo loãng. Mỗi người một bát nhỏ. Không ai nói gì, nhưng ai cũng nhìn phần của nhau. Có người ăn rất chậm… có người giả vờ no để nhường. Tôi còn nhớ rõ một anh lớn tuổi hơn nói: “Ăn đi, còn đi tiếp.” Đến bây giờ, tôi đã ăn rất nhiều bữa ngon. Nhưng chưa bữa nào… ấm lòng như bữa cháo chỉ có muối hôm đó

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Văn Dũng, sinh năm 1964… Có một buổi trưa, đơn vị dừng lại giữa rừng để ăn. Lương thực lúc đó gần như cạn. Cả tiểu đội chỉ còn một nắm gạo và ít muối. Chúng tôi nấu thành một nồi cháo loãng. Mỗi người một bát nhỏ. Không ai nói gì, nhưng ai cũng nhìn phần của nhau. Có người ăn rất chậm… có người giả vờ no để nhường. Tôi còn nhớ rõ một anh lớn tuổi hơn nói: “Ăn đi, còn đi tiếp.” Đến bây giờ, tôi đã ăn rất nhiều bữa ngon. Nhưng chưa bữa nào… ấm lòng như bữa cháo chỉ có muối hôm đó

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn