“Bữa cơm chia đôi”
Một hành động nhỏ cho thấy sự gần gũi và quan tâm của đồng chí với cán bộ.
Một buổi tối trong căn cứ, tôi đi công tác về muộn và chưa kịp ăn cơm. Đồng chí Nguyễn Lương Bằng thấy vậy liền gọi tôi lại. Đồng chí mở phần cơm của mình và chia đôi: “Ăn cùng cho ấm bụng rồi còn làm việc.” Tôi ngại nhưng đồng chí nói: “Cách mạng là anh em một nhà.” Bữa cơm đơn sơ chỉ có ít rau và muối nhưng tôi nhớ mãi. Qua việc nhỏ ấy, tôi hiểu vì sao anh em trong tổ chức luôn đoàn kết. Đồng chí không chỉ là lãnh đạo mà còn là người anh lớn luôn quan tâm đến từng đồng chí.



