Bữa cơm chia đôi
Bữa cơm chia đôi
Giữa rừng sâu, bữa ăn của họ chỉ là một nắm cơm nhỏ với chút muối vừng. Nhưng điều đặc biệt không nằm ở thức ăn, mà ở cách họ chia nhau.
Người này lặng lẽ bẻ đôi phần của mình, nhường cho người kia nhiều hơn. Không ai nói một lời, nhưng ánh mắt đủ để hiểu.
Có người đã nhịn đói cả ngày, nhưng khi thấy đồng đội mệt, vẫn đưa phần cơm của mình ra trước.
Trong chiến tranh, cái đói là thật. Nhưng tình đồng đội còn lớn hơn cái đói. Chính những bữa cơm giản dị ấy đã nuôi dưỡng một thứ sức mạnh bền bỉ – sức mạnh của sự sẻ chia.



