Bữa cơm chia đôi
Bữa cơm chia đôi
Hồi ở mặt trận Trị Thiên, khẩu phần gạo của lính chỉ có một lon nhỏ. Một lần tôi ốm sốt rét, không nuốt nổi cơm. Tưởng đâu chịu đói qua bữa, ai ngờ thằng bạn thân tên Tấn đưa cho tôi nửa phần cơm của nó rồi bảo:
“Ăn đi để còn hành quân, tao ráng được”.
Tôi biết Tấn nói cứng thế thôi chứ nó đói lả rồi. Vậy mà nó vẫn chia.
Nửa chén cơm ngày ấy không chỉ là gạo. Đó là tình đồng chí.
Và suốt cả cuộc đời lính, tôi chưa từng gặp bữa cơm nào ấm hơn bữa cơm thời bom đạn đó.



