Cựu chiến binh

Bữa cơm chia đôi cho đồng đội

Chiều hôm ấy, sau một chặng đường dài, đơn vị dừng chân bên một khu rừng nhỏ. Bếp được nhóm lên. Mỗi người nhận một phần cơm vừa đủ cho buổi tối. Người lính trẻ ngồi bên gốc cây, mở phần cơm của mình ra. Chỉ có cơm và chút rau xanh, nhưng sau cả ngày hành quân, với anh đó đã là một bữa ăn quý giá.

Ninh Bình15/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Bữa cơm chia đôi cho đồng đội

Chiều hôm ấy, sau một chặng đường dài, đơn vị dừng chân bên một khu rừng nhỏ.

Bếp được nhóm lên. Mỗi người nhận một phần cơm vừa đủ cho buổi tối.

Người lính trẻ ngồi bên gốc cây, mở phần cơm của mình ra. Chỉ có cơm và chút rau xanh, nhưng sau cả ngày hành quân, với anh đó đã là một bữa ăn quý giá.

Anh vừa định ăn thì nhìn sang người đồng đội bên cạnh.

Người ấy ngồi im, trước mặt chỉ có một chiếc bi đông nước.

Anh hỏi:

“Anh chưa nhận cơm à?”

Người đồng đội cười:

“Phần của anh em để cho người khác rồi.”

“Anh không đói sao?”

“Có chứ. Nhưng có người mệt hơn.”

Người lính trẻ nhìn phần cơm của mình.

Anh im lặng một lúc rồi dùng chiếc thìa chia phần cơm thành hai.

Anh đưa một nửa cho đồng đội:

“Anh ăn cùng em.”

Người kia lắc đầu:

“Chú cũng cần ăn.”

“Em chia rồi. Anh nhận đi.”

Hai người nhìn nhau rồi cùng cười.

Một bữa cơm được chia đôi.

Mỗi người chỉ còn một phần nhỏ, nhưng cả hai đều thấy vui.

Một người đồng đội khác đi ngang qua, nhìn thấy vậy liền nói:

“Đã là anh em thì có gì cũng chia nhau.”

Câu nói giản dị khiến mọi người cùng gật đầu.

Bữa cơm tiếp tục.

Không ai nói về chuyện thiếu thốn nữa. Họ kể chuyện quê nhà, chuyện gia đình và những điều bình dị trong cuộc sống.

Người lính trẻ chợt nhận ra rằng những ngày trong quân ngũ đã dạy anh một điều mà trước đây anh chưa từng nghĩ nhiều đến: khi sống giữa tập thể, niềm vui không nằm ở việc mình có nhiều hơn người khác, mà ở việc không để người bên cạnh cảm thấy đơn độc.

Sau bữa ăn, người đồng đội vỗ vai anh:

“Cảm ơn chú.”

Anh cười:

“Có gì đâu. Mai anh lại chia phần cho em là được.”

Cả hai cùng bật cười.

Đêm ấy, họ nằm cạnh nhau trong căn lán nhỏ.

Bên ngoài, rừng vẫn yên tĩnh.

Một bữa cơm đơn sơ đã trở thành một kỷ niệm đẹp.

Nhiều năm sau, người lính trẻ vẫn nhớ bữa cơm ấy. Ông không nhớ chính xác hôm đó mình ăn được bao nhiêu, nhưng nhớ rất rõ cảm giác khi hai người cùng chia một phần cơm giữa những ngày gian khó.

Ông hiểu rằng tình đồng đội được xây dựng từ những điều rất nhỏ: một nửa bữa cơm, một ngụm nước, một bàn tay giúp đỡ hay một câu hỏi giản dị:

“Anh có đói không?”

Bài học: Biết sẻ chia trong lúc khó khăn là một biểu hiện đẹp của tình đồng đội. Những hành động nhỏ nhưng chân thành có thể tạo nên sự gắn bó lâu dài và giúp con người cùng nhau vượt qua thử thách.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn