Bữa cơm chia đôi của anh Lợi
Bữa cơm chia đôi của anh Lợi
Anh Lợi là người ít nói nhưng lúc nào cũng nghĩ cho người khác. Hôm đó đơn vị nhận được ít gạo, chia ra mỗi người chỉ được một bát nhỏ. Tôi thấy anh Lợi ăn rất nhanh rồi đứng dậy. Sau đó tôi mới biết anh đã chia một nửa phần cơm của mình cho Tý – cậu em đang ốm. Khi bị hỏi, anh chỉ cười bảo: “Nó cần hơn mình.” Đêm hôm đó, anh vẫn cùng chúng tôi đi làm đường như bình thường. Không ai thấy anh than đói. Sáng hôm sau, anh vẫn dậy sớm nhất. Những việc anh làm rất nhỏ nhưng khiến ai cũng cảm phục. Trong chiến tranh, một bát cơm cũng quý như vàng. Vậy mà anh sẵn sàng chia sẻ. Tôi học được ở anh nhiều điều giản dị mà sâu sắc.



