Bài viết

Bữa cơm chia đôi nơi chiến hào

Ninh Bình10/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Lâm từng tham gia chiến đấu ở chiến trường miền Nam vào những năm cuối cuộc kháng chiến. Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, ông vẫn nhớ như in bữa cơm đặc biệt nhất đời mình — bữa cơm chỉ có một nắm gạo nhỏ nhưng chứa đựng cả tình đồng đội giữa chiến tranh.

Mùa mưa năm 1973, đơn vị ông bị kẹt nhiều ngày trong chiến hào do giao tranh ác liệt. Đường tiếp tế bị cắt, lương thực dần cạn kiệt. Những người lính trẻ phải ăn dè từng nắm cơm vắt, từng miếng lương khô cuối cùng.

Trong tiểu đội có anh Hưng, quê Nam Định, người gầy nhưng rất khỏe và luôn nhường nhịn đồng đội. Những ngày thiếu ăn, anh thường giả vờ nói mình không đói để nhường phần cơm cho người khác.

Một hôm, đồng đội tên Phúc lên cơn sốt rét nặng. Cả người run bần bật, môi tái nhợt vì đói và kiệt sức. Trong lúc mọi người gần như không còn gì để ăn, anh Hưng lặng lẽ lấy nắm cơm cuối cùng của mình bẻ đôi đưa cho Phúc.

Phúc nghẹn ngào:

“Còn cậu thì sao?”

Hưng cười:

“Ăn đi, sống đã rồi tính tiếp.”

Đêm đó trời mưa rất lớn. Nước ngập cả chiến hào. Mọi người ôm súng ngồi co ro trong bóng tối. Riêng Hưng vì đói và mệt nên gần như thức trắng. Nhưng sáng hôm sau, anh vẫn là người xung phong đi trinh sát đầu tiên.

May mắn, ít ngày sau đơn vị nhận được tiếp tế và cả tiểu đội đều sống sót.

Sau chiến tranh, Phúc trở thành bác sĩ quân y. Còn Hưng trở về quê làm nông dân bình dị. Hai người vẫn giữ liên lạc suốt nhiều năm. Mỗi lần gặp nhau, Phúc luôn nhắc về nửa nắm cơm năm ấy.

Ông Lâm nói:

“Chiến tranh khốc liệt lắm, nhưng cũng chính nơi ấy, tình người hiện lên rõ nhất.”

Có những điều rất nhỏ trong thời bình — một miếng cơm, một ngụm nước — nhưng trong chiến tranh lại trở thành điều quý giá hơn tất cả. Và đôi khi, chính sự sẻ chia giản dị ấy đã cứu một mạng người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn