BỮA CƠM CHIA ĐÔI NƠI CHỐT GIỮ
Một kỷ niệm khác, tuy không có tiếng súng, nhưng lại khiến bác Lê Ngọc Thọ nhớ mãi, đó là bữa cơm đặc biệt trong những ngày giữ chốt dài hạn tại tỉnh Pursat.
Thời điểm ấy, đơn vị bác bị cắt tiếp tế nhiều ngày. Lương thực cạn dần, mỗi người chỉ còn rất ít gạo. Buổi chiều hôm đó, tiểu đội gom lại nấu được một nồi cơm nhỏ, không đủ chia đều. Người tiểu đội trưởng quyết định chia mỗi người nửa bát, phần còn lại để dành cho ngày hôm sau.
Bác Thọ nhớ lại:
“Cơm ít lắm, nhưng chẳng ai kêu. Có anh còn lén nhường phần mình cho người khác.”
Ngồi trong công sự chật hẹp, mỗi người cầm nửa bát cơm nguội, ăn rất chậm. Không phải vì ngon, mà vì ai cũng muốn kéo dài cảm giác được ăn cùng nhau. Ngoài kia, tiếng súng lác đác vọng lại, nhưng trong chốt, không khí lại ấm lạ thường.
Có người đùa: “Mai về chắc ăn liền mấy bát.”
Cả chốt cười lên, tiếng cười vang ngắn ngủi nhưng đủ xua tan mệt mỏi.
Bác nói:
“Giờ nghĩ lại, đó là bữa cơm ngon nhất đời lính.”
Sau này, khi trở về đời thường, dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, mỗi lần ăn cơm cùng gia đình, bác lại nhớ đến bữa cơm nửa bát năm xưa. Với bác, đó không chỉ là kỷ niệm của cái đói, mà là ký ức về sự sẻ chia, về tình đồng đội đã giúp những người lính trẻ đi qua những tháng ngày khốc liệt nhất của “thời hoa lửa”.



