Bài viết

Bữa cơm chia nửa bên chiến hào

Tuyên Quang21/12/2025Nguyễn Thị Thu Hiền (Đoàn xã Tri Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng khói lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ, có những câu chuyện không chỉ viết bằng mực, mà được viết bằng máu, nước mắt và tình yêu thương vô bờ bến. Dưới đây là câu chuyện về một "Huyền thoại từ lòng đất".

1. Bữa cơm chia nửa bên chiến hào

Năm 1968, tại vùng đất Quảng Trị nắng cháy da người, anh lính trẻ tên Thành và người đồng đội già tên liên lạc tên Năm cùng trú ẩn trong một hầm chữ A chật hẹp. Giữa những trận pháo kích dồn dập của kẻ thù, lương thực cạn kiệt, họ chỉ còn duy nhất một nắm cơm nhỏ đã khô cứng và một bình tông nước gần cạn.

Anh Thành nhường chú Năm vì chú đã lớn tuổi, sức yếu. Chú Năm lại đẩy về phía Thành vì "cháu còn trẻ, còn phải đánh giặc dài lâu". Cuối cùng, họ bẻ đôi nắm cơm, hòa cùng nước lã, chia nhau từng mẩu vụn để lấy sức trụ vững qua đêm dài. Trong bóng tối của hầm ngầm, cái đói và cái chết cận kề không làm họ run sợ, bởi họ có thứ ánh sáng của tình đồng chí sưởi ấm.

2. Những lá thư đi qua mùa lá rụng

Chiến tranh không chỉ là súng đạn, mà còn là sự chờ đợi mòn mỏi ở hậu phương. Có một người mẹ ở làng quê miền Bắc suốt 10 năm ròng rã không nhận được tin con. Mỗi khi thấy anh bưu tá đi ngang qua cổng làng, mẹ lại chạy ra hỏi: "Có thư của thằng Bình không con?".

Sự thật là anh Bình đã hy sinh tại chiến trường Tây Nguyên từ năm thứ ba nhập ngũ. Nhưng vì không muốn mẹ ngã quỵ, các đồng đội của anh đã thay phiên nhau viết thư về cho mẹ, giả danh anh kể về những trận thắng, về những cánh rừng đại ngàn. Mẹ mất đi trong niềm hạnh phúc rằng con mình vẫn đang chiến đấu. Sự "lừa dối" ấy là lòng trắc ẩn cao đẹp nhất mà những người lính dành cho "người mẹ chung" của dân tộc.

3. Hòa bình và lời hứa dưới gốc đa

Ngày 30/04/1975, khi đất nước hoàn toàn độc lập, những người lính trở về với ba lô bạc màu và những vết sẹo trên thân thể. Chú Năm năm xưa trở lại Quảng Trị, không phải để cầm súng, mà để tìm lại phần mộ của anh Thành – người đã ngã xuống trong trận đánh cuối cùng trước ngày chiến thắng.

Đứng trước nấm mồ xanh cỏ, chú Năm đặt lên đó một nắm cơm trắng – bữa cơm mà năm xưa hai người đã phải chia đôi trong cảnh đói nghèo. Chú thì thầm: "Thành ơi, đất nước thái bình rồi, cơm nay trắng lắm, anh về mà ăn...".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn