Bữa cơm chiến sĩ
Sau một ngày huấn luyện, điều mà Cu Nâu mong chờ nhất là tiếng gọi tập hợp vào nhà ăn. Chiều hôm ấy, thao trường còn vương mùi đất. Những tân binh trở về doanh trại, áo quần lấm bụi, người nào cũng thấm mệt. Tiếng kẻng vang lên.

Sau một ngày huấn luyện, điều mà Cu Nâu mong chờ nhất là tiếng gọi tập hợp vào nhà ăn.
Chiều hôm ấy, thao trường còn vương mùi đất. Những tân binh trở về doanh trại, áo quần lấm bụi, người nào cũng thấm mệt.
Tiếng kẻng vang lên.
— Anh em chuẩn bị ăn cơm!
Cu Nâu cùng đồng đội nhanh chóng xếp hàng.
Bữa cơm chiến sĩ không có nhiều món. Mỗi người một phần cơm, thêm rau và món ăn giản dị của đơn vị. Nhưng sau cả ngày tập luyện, với Cu Nâu, đó là một bữa cơm ngon.
Cậu ngồi cạnh người bạn cùng tiểu đội.
Bạn nhìn mâm cơm rồi cười:
— Cơm bộ đội chẳng cầu kỳ nhỉ?
Cu Nâu đáp:
— Nhưng ăn cùng đồng đội thì ngon.
Hai người vừa ăn vừa kể chuyện quê nhà.
Người quê Thanh Hóa nhớ con sông trước làng.
Người quê Nghệ An nhớ cánh đồng lúa.
Một người khác nhớ bữa cơm gia đình có mẹ ngồi chờ bên bếp.
Những câu chuyện nhỏ làm bàn ăn trở nên ấm áp.
Đang ăn, Cu Nâu nhận thấy một đồng đội ngồi cuối bàn cứ nhìn phần cơm của mình mà chưa ăn.
Cậu hỏi:
— Sao cậu không ăn?
Người bạn đáp:
— Hôm nay tôi mệt quá.
Cu Nâu không nói gì, chỉ rót thêm cho bạn một chén nước rồi bảo:
— Ăn được bao nhiêu thì ăn. Mai còn tập.
Người bạn gật đầu.
Bữa cơm tiếp tục trong tiếng nói cười.
Ăn xong, mọi người cùng dọn bàn, rửa bát rồi trở về phòng.
Cu Nâu ngồi bên hiên, nhìn bầu trời đang chuyển sang màu tím.
Cậu chợt nhớ những bữa cơm nghèo năm nào bên cha: củ khoai, bát muối và nồi rau đơn sơ.
Bữa cơm hôm nay cũng chẳng đầy đủ hơn bao nhiêu.
Nhưng có một điều khác biệt.
Ngày trước, cậu ăn cơm bên người cha nghèo trong căn nhà tranh.
Hôm nay, cậu ăn cơm bên những người đồng đội đến từ nhiều miền quê.
Cả hai đều cho cậu một cảm giác giống nhau: dù cuộc sống còn thiếu thốn, tình người vẫn có thể làm cho một bữa cơm trở nên ấm áp.
Đêm ấy, trước khi đi ngủ, Cu Nâu ghi nhớ một điều mà người cán bộ từng nói:
“Trong quân đội, một bữa cơm không chỉ để no. Đó còn là lúc những người cùng chung nhiệm vụ hiểu nhau hơn, thương nhau hơn và biết cùng nhau vượt qua khó khăn.”
Với Cu Nâu, bữa cơm chiến sĩ đầu tiên không có món ăn đặc biệt.
Nhưng đó là một trong những bữa cơm mà cậu nhớ mãi.



