Cựu chiến binh

Bữa cơm chiến sĩ

Lào Cai05/08/2026Xã Nghĩa Đô (Đoàn xã Nghĩa Đô)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1980, cao điểm 1100 trở thành "lò vôi thế kỷ". Đất đá bị xới tung, trắng xóa như vôi vữa. Hồi đó, việc vận chuyển lương thực lên chốt là cả một cuộc đấu trí với cái chết.

Hôm ấy, anh em chiến sĩ nhận được khẩu phần ăn đặc biệt: cơm nắm độn sắn và một ít cá khô kho mặn. Vừa dọn ra lá chuối thì pháo địch từ bên kia biên giới dội sang dồn dập. Đất đá, mảnh pháo văng rào rào lên mái hầm.

Hạnh nhanh tay vơ lấy nắm cơm, lấy thân mình che chắn. Khi đợt pháo tạm dứt, anh mở tay ra, nắm cơm đã dính đầy bụi đá xám xịt. Đồng đội nhìn nhau cười trừ. Hạnh phủi vội lớp bụi trên bề mặt, bẻ đôi đưa cho thằng em cùng tiểu đội:

— Ăn đi! Đất mẹ cả đấy, có gì mà sợ. Còn sống để ăn cơm với đất là còn may chán!

Tiếng cười tếu táo vang lên giữa gian hầm mù mịt khói pháo. Trong gian khổ tột cùng, tinh thần lạc quan chính là thứ vũ khí kiên cường nhất của người lính Vị Xuyên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bữa cơm chiến sĩ | Câu chuyện thời hoa lửa